Tìm gì
giữa cõi mông lung?
Thói đời bạc đến tận cùng
xót xa
Khóc đâu mà lệ nhạt nhòa?
Chiều như gương mặt chưa pha nụ cười
Thời gian ngắn tựa chiêm bao
Nay đem tình trẻ gửi vào già nua
Bốn mươi năm cũ lạ chưa
Lời yêu ấy... vẫn tưởng vừa hôm qua
Sương đêm trộn với nắng ngày
Dằng dai bám chặt thân gầy bà ơi
Cháu đi quá nửa cuộc đời
Vẫn thương thắt ruột nửa vơi cơm lồng.
Bao nhiêu thơ phú văn chương
Gửi lên trang mạng ngày thường gặp nhau
Những mong đại dịch qua mau
Hẹn cùng bạn hữu ta vào Hội Thơ!
Em là mặt nước hồ thu
Nơi đang giam giữ ngục tù hồn anh
Em là mây trắng trời xanh
Giọt sương lóng lánh trên cành sớm mai
Tiếng Ve rồi cũng dần thưa
Bước sang tháng Sáu nắng vừa tròn vai
Cỏ xanh mướt quãng đê dài
Tiếng Ve nhàn nhạt đơn sai gọi là