Nhặt chiều cho nắng nhẹ vơi
Chan vào ánh mắt nửa trời hoang sơ
Gọi trăng ẩn bóng lặng tờ
Đêm trằn trọc thức giấc mơ đón ngày
Áo chiều vắt hạt nắng vương
Hanh khô đỏ xác bụi đường tả tơi
Ngày như bức họa không lời
Vấp cơn tự ái ngã nơi u sầu
Thôi đành hẹn ở Khau Vai
Tiếng khèn văng vẳng cho dài đường xưa
Hiu hiu trong những hạt mưa
Tìm trong men rượu như vừa đâu đây
Về quê thèm vị khế chua
Ra đồng nhớ bát canh cua, quả cà
Đã quen bánh đúc bánh đa
Thử đi câu ếch lại ra vịt bầu...
Xanh rêu tay vịn cổng làng
Tóc chiều mây trắng mênh mang lưng trời
Nỗi gì sâu thế, mẹ ơi
Mà hun hút ngõ quê vời vợi xưa.
Em ngồi hong một tứ thơ
Bao là mong ước mộng mơ đêm ngày
Bao nhiêu là những tỉnh say
Trời cao sáng láng đất dày tối tăm
Em là hoa Giấy bên đường
Mong manh cánh mỏng vấn vương bao tình.
Không toả hương vẫn lung linh
Nắng mưa càng thắm để mình ngẩn ngơ