Tháng mười rây nắng vàng cây
Trăng thu rót ánh trăng đầy mắt em
Cốm Vòng hương bọc lá sen
Chắt chiu hạt lúa làng em tháng mười
Tiệc bầy ở giữa chõng tre
Hai đầu hai mảnh tình quê nẫu già
Khế chua chuối chát thội mà
Rượu pha nước mắt chẩy qua dòng đời.
Từng cô gái trẻ sang ngang
Nộp trăm viên gạch nối hàng ngõ xưa.
Chị tôi mong sớm, ngóng trưa
Còng lưng chờ đóng ngõ xưa gạch vàng...
Bình minh buông sợi nắng gầy
Đàn chim rộn rã quanh đây vắng dần
Heo may lành lạnh gót chân
Đường xưa ai đứng bần thần nỗi chi
Nhân ngày mồng một tháng mười
Đến thăm mấy cụ những người tuổi cao
Dịu hiền nét mặt xanh xao
Da nhăn nheo với lời chào run run
“Hãy cười lên nhé tôi ơi!”*
Để cho cuộc sống vui tươi chẳng già
Phiền phức trả lại người ta
Đổi lấy may mắn phúc nhà bình yên
Cần chi tới lúc chia xa
Khi tình đã mất thì ta mới buồn
Nhận ra giá trị mã nguồn
Lập trình cuộc sống chảy tuôn dòng đời
Thế là thu đã đến rồi
Vọng nghe tiếng mẹ ru hời ngày xưa
Ngọt ngào lời mẹ sớm trưa
Ấm lòng con đến bây giờ chưa phai