Tôi đi góc bể chân trời
Đá mềm chân cứng ba mươi tuổi về
Vẫn còn đó một làng quê
Nhà tranh, vách đất, lũy tre, đường lầy…
Lời ru dấu võng còn đây
Con bò buộc cội rơm gầy chân nhang!
Cuối năm… trở lại thăm nhà
Rêu phong ngõ vắng nhạt nhoà chiều đông!
Lạnh tanh… bếp tắt lửa hồng
Rạ rơm co quắp buồn lòng... ai hay!
Mốc mờ dấu mẹ ngồi đây
Run run hình bóng hao gầy chờ mong…
Anh về đón gió ngó sao
Theo mây lãng đãng trôi vào mộng mơ
Là khi em đứng ngẩn ngơ
Giữa chiều chợ vãn hàng giờ loay hoay
Nhân tình như áo mới may
Anh đang dở tỉnh, dở say rước mời
tẩm ngầm nếm lát mây cay
nhấp cơn gió mặn nếm say nẻo già
đãi đằng mấy ngụm tình xa
lật trăm năm lạ tìm tà huy quen
hình như mộng đã lên đèn
soi ta ngồi ghép mảnh bền vỡ xưa
Nuôi chim mong tiếng hót vang
Mà chim không hót nghĩ càng chán thêm
Tôi ngồi nghĩ ngợi liên miên
Hay là nó muốn đòi tiền hót chơi
Hay là khao khát khoảng trời
Rừng xanh một thuở là nơi vẫy vùng...
đâu rồi lúng liếng mắt huyền
cũng nào má phấn tóc đen trao người
bóng chiều chia nửa xa vời
con tim còn khát những lời bùa mê
chín giông mười gió bộn bề
anh vin ngọn sóng vỗ về bờ em