Thứ sáu, 15/12/2017,

63-NÔNG DÂN

 63-Nông dân 

Làng ta nằm giữa đất quê
Đồng vàng rải chiếu bốn bề gió trăng
Trẻ con vít vổng ngọn măng

Thả lên tiếng sáo thung thăng lưng trời.

 

Gái làng thơm nhất nụ cười

Lưng ong trước gió cho đời ngẩn ngơ

Trai làng cày ruộng làm thơ

Đem trăm vất vả lấy giờ thảnh thơi.

 

Nắng mưa dội xuống bời bời

Mồ hôi bạc phếch mặt người tháng năm

Tiếu lâm lẫn với nhọc nhằn
Núi cao như thế bảo bằng ống chân…


Mang theo nguồn cội mạch ngầm

Trộn đâu cũng chất nông dân thực thà
Gặp khi trời đất phong ba
Giãi lưng chèo chống-ấy là Nông dân!

                                                  6-2014

 

 62-Dưới trăng rằm

 

 

Dưới Trăng nửa tỉnh nửa say

Đời người Rằm cũng chút này mà thôi

Xuân đầy để nét thu vơi

Bởi chăng tiếc nuối, Cuội ngồi không ra ?

 

Em về bên ấy người ta

Áo em trăng chảy ướt nhòa lệ tôi

Sương đêm lạnh buốt góc trời

Thơ tôi vắng nửa ngọn đời ủ men !

 

Mỗi lần nhìn mảnh trăng lên

Thà đừng Rằm nữa. Lệ mềm môi ta !

 

 61-Giọt sương đêm

 

 

Lặng nhìn em

Giọt sương đêm
Lòng thu ngây ngất...
Ướt mềm câu thơ
Cỏ non vẽ đẫm giấc mơ
Long lanh ngọn gió

Dại khờ cùng em.

Đêm nay ăng bỗrángl

Giọt sương

chuếnh choáng hương sen
Nắng nghiêng xuống

ủ thêm men

vào đời
Lạc về ký ức sương rơi

Ta bàng hoàng…

uống cạn lời ban mai!

55-Bến dấu yêu 

Ơi người ở bến Dấu Yêu
            Neo thuyền đợi gió nghiêng chiều sông quê

Mải mê tìm khắp cõi Mê

Ta toan vớt gió đem về cho em.

 

Mình em thắp lẻ ngọn đèn

Bến sông nước rặc, cỏ chen lối mòn

Tưởng tìm được ánh trăng non

Đầu nguồn cuối bãi neo tròn cả sông!

 

Ta về chốn cũ, tay không

Bến khuya còn ánh lửa hồng dưới trăng

Ơn dòng sông chảy nghìn năm

Ta xin tạ lỗi chỗ nằm thuyền em!

 

56.Lục Bát sóng đôi                                                 

 

Chúng mình lục bát sóng đôi

Câu sau câu trước đứng ngồi bên nhau

Em đem câu sáu bắc cầu

Bờ xa chưa bến, sông sâu lỡ dòng.

 

Bên này anh đứng đợi mong

Tay vươn câu tám, khỏi vòng chơi vơi

Cầu cong nối lại nhịp đời

Tơ duyên buộc giữa lưng trời bay lên.

 

Câu em nặng một khoang thuyền

Câu anh chèo chống vào miền sông trăng

Mưa rào xanh biếc ngọn măng

Hai câu vít vổng ướt đằm phù sa.

 

Bao nhiêu cực nhọc ngày qua

Xuôi dầm mát mái ta hòa biển khơi.

Chỉ làm một mảnh trăng thôi

Biết đâu mai sẽ có người vớt lên!

 

                                        9-2009

54.Người đi từ rạ rơm ơi

 

Người đi từ rạ rơm ơi

Lẫn trong phố xá

vẫn người năm xưa

Tiếng cười còn nhuốm nắng mưa

Cái thời cấy gặt sớm trưa dãi dầu.

 

Người quê đứng ở nơi đâu

Dáng hiền

vẫn nét môi trầu, quạt tiên

Trời sinh cái núm đồng tiền

Để ta vấp ngã vào đêm trăng rằm.

 

Sớm mai giọt mắt đăm đăm

Chuyến đò bến cũ chở dằm đắm say.

Nắng vàng rơi giữa lòng tay

Đồng tiền neo giữ những ngày…

nơi xa.

 

Em đi về phía phồn hoa

Nụ cười…

ta ở quê nhà cất đi!

 

 

53.Nụ cười

                                            Tặng Chử Thu Hằng

 

Trời sinh ra cái miệng cười

Người xưa từng đổi vàng mười lấy duyên

Nụ cười như sóng chung chiêng

Dòng sông thì ngả, mạn thuyền thì trôi.

 

Hoa đời nở giữa đôi môi

Chỉ cười một nửa… đến trời cũng ghen.

Nước trong chẳng lụy đánh phèn

Nét duyên như thể chỉ em giữa đời.

 

Nụ cười một thoáng vừa rơi

Đằng sau ai nhặt rối bời lòng ai

Nụ cười nép ánh ban mai

Đồng tiền thơm tỏa ra ngoài thanh tân.

 

Nụ cười, hồn của dáng xuân.

Buộc người mộng mỵ thăng trầm bến mê

Ta về lòng bớt tái tê

Vầng trăng thắp lại lời thề cho đêm.

 

Nõn nà như búp mọc lên

Nụ cười nghiêng cả miếu đền, ao sen

Giã từ tìm kiếm, bon chen

Ta về xin lộc trong em: Nụ cười!

 

 

52-Mắt em

            Tặng Minh Sắp
 

Mắt em, một nửa vành trăng
Ngất ngây hương lúa thơm sang chỗ nằm
Cuộc đời trong bấy nhiêu năm
Một ô cửa nhỏ chở đằm dòng sông.
Những ngày gió lạnh mùa đông
Mắt em cháy ngọn lửa hồng đêm thâu.
Khi lòng ta chớm nỗi sầu
Mắt em bắc một nhịp cầu trong mưa
Một lần dại dột vẩn vơ
Lối về em vẫn đứng chờ bến sông
Vành trăng khép lại cơn giông
Đêm xuân thắm một nụ hồng môi xinh.

 

 

Tháng năm vấn vít nghĩa tình
Giấu nơi đáy mắt trái tim không già
Mai sau cuối chặng đường xa
Mắt em khi ấy vẫn là... Trăng Non!

 

                                       Xuân 2009

 

 

 

51-Nhặt lời ru cũ 

Vầng trăng như cũng ngẩn ngơ

Hỏi lời ru cũ bây giờ ở đâu?

Nhớ hồi ăn một miếng trầu

Bắc cầu giải yếm hai đầu chờ mong.

 

Lời ru trao gửi đáy lòng

Đợi ngày sinh nở, thả vòng quanh nôi

Cánh cò cánh vạc sóng đôi

Dắt bàn tay bộ bồi hồi lớn lên.

Lời ru rãi nắng bên thềm

Lá xanh, gạo trắng, lạt mềm… hồn quê.

Bàn chân theo lối cỏ đê

Bao nhiêu đứa trẻ nhớ về lời ru?

 

Lời ru giờ khác ngày xưa

Cánh cò quên đón cơn mưa khi nào?

Còn tôi ra đứng cầu ao

Nhặt lời ru cũ cài vào ánh trăng!

                                         3-2005

VŨ QUANG NĂM Bình bài thơ ĐỪNG KHUYẾT THÁNG GIÊNG
VŨ QUANG NĂM  Bình bài thơ   Đừng khuyết tháng giêng TƯƠI TRẺ MỘT NIỀM YÊU             Thơ Dư­ơng Phư­ợng Toại Tháng giêng là tháng giêng xoan Lả lơi câu hát hội
VỀ THĂM CÔ GIÁO
VỀ THĂM CÔ GIÁO                                                                                  DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI   Bài đăng trên báo QUẢNG NINH Cuối tuần số 616 (664) ngày 17-11-2013   Thấm thoắt đã gần bốn mươi năm chúng
NẾU THẦY BÊN TÔI MÃI
DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI Nếu thầy bên tôi mãi        Kính tặng cô giáo Trần Thị Bích Diệp                        và thầy giáo Phạm Hiền Tôi mở ra trang sách các con Gặp
CHUYỆN BẮT MA CẦU MƯƠNG
CHUYỆN BẮT MA CẦU MƯƠNG   Hôm cùng con trai đi quay camera làm phim video ca nhạc Dân ca “Nhớ mãi Quê hương” của chị Kim
NHÀ Ở MIỆNG
HƯƠNG VỊ NGÀY XƯA
HƯƠNG VỊ NGÀY XƯA Truyện ký: DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI