MẶC EM

Vũ Tuấn Anh
Thôi đừng...không uống đã sao
Môi hồng má thắm sắc đào làm chi
Rượu ngon chẳng nỡ đổ đi
Uống say sợ nhất mỗi khi tỉnh rồi
Cứ mời... đã bảo rằng thôi
Bao nhiêu chén vẫn lẻ đôi riêng nhà
Ghét, thương cứ mặc người ta
Ồn ào lắm , lại càng là buồn tênh
Mặc em với những chông chênh
Rượu không đổi được nổi nênh phận người
V.T.A
Tác giả: Đại tá Vũ Tuấn Anh
Email: ngườikinhbactk221gmail.com