BẾN ĐỢI
.jpg)
Trịnh Toại
Em là bến đợi thuyền anh
Là thang thuốc đắng chữa lành vết đau#
Chăm vun vén, lá tươi màu
Cây cho quả ngọt, mai sau nẩy chồi
Nắng hồng thêm ấm làn môi
Gừng cay muối mặn, dẫu đời nhớ quên
Rượu đào vị đượm hương men
Giao bôi uống mắt, môi mềm ngất ngây
Tình em biển nước đong đầy
Vẫn dâng sóng cả, vẫn say gió ngàn
Ta cùng níu giữ thời gian
Đừng buông nắng cháy, đừng giàn giụa mưa
Liệu cơm gắp mắm cho vừa
Bếp hồng giữ lửa sớm trưa mặn nồng
Sông đời gạn đục, khơi trong
Bữa ăn đạm bạc, ngon lòng tay đơm
Cỏ cây chẳng nỡ ghen hờn
Đất cằn chắt mật, cháu con cậy nhờ
Em là chỗ dựa hồn thơ
Cho anh ngụp lặn bến bờ sông trăng.
# Ý thơ của Huy Trụ
T.T
Nhà thơ: Trịnh Toại
Chủ nhiệm CLB Lục bát HP
|
Cám ơn BBT đã quan tâm, tải thơ của TT trên trang CN về đăng Lục bát mỗi ngày... |