SÔNG QUÊ

Lê Công
Khỏa mình tắm nước sông quê
Đôi bờ mềm dịu mà mê mẩn lòng
Cù lao nổi giữa lòng trong
Xanh tươi mầm sống nhú đòng tơ non
Ngã ba tình sử dấu son
Nước xanh nhẹ chảy sơn mòn vương tơ
Một vùng xoáy gợi mộng mơ
Cuồn cuộn chảy chở tình thơ khôn cùng
Xuôi về biển rộng điệp trùng
Hai dòng chở nhịp sống cùng êm trôi
Sông quê có tự bao đời
Cong mềm chi, để cho người tương tư.
L.C