NGƯỜI ƠI!
.gif)
Trần Nguyễn Dạ Lan
Thế là thu đã chuyển mùa
Đông về lạnh buốt, gió lùa trước hiên
Biết người còn nhớ hay quên?
Cây bàng ngày ấy khắc tên một người...
Người đi xa cách khoảng trời
Tôi buồn, nhặt lá vàng rơi đợi chờ
Người đi xa cách mịt mờ
Cánh chim không mỏi - bến bờ nào đây?
Người như là gió, là mây
Đem bao thương nhớ găm đầy tim tôi
Người đi khuất nẻo xa xôi
Để tôi thấp thỏm mồ côi từng ngày
Đêm nào khóe mắt cũng cay
Sao tôi yếu đuối thế này! Người ơi!
Phải bao mạnh mẽ trên đời
Đã mang dồn hết cho người tôi yêu?
Biết người có nhớ tôi nhiều
Như tôi thương nhớ sớm chiều hay không?
Biết rằng bên ấy mùa đông
Tuyết rơi có lạnh lắm không, hỡi người?
Ước gì đến được cái nơi
Đang chờ ngọn lửa tim tôi rực hồng
Xua tan giá rét lạnh lùng
Con Đom Đóm sưởi ấm lòng người thương!
T.N.D.L
______________
Tác giả Trần Nguyễn Dạ Lan (TP. HCM)
Email : cogiao_banglang@yahoo.com.vn
ĐT: 0993 137. 461
|
Thư này tôi gửi người xa NGƯỜI ƠI một bài thơ tự sự sâu thẳm nỗi lòng người viết khiến bạn đọc nơi phương xa cũng nao lòng. Cảm ơn tình cảm chân thành của những người phụ nữ VN |