Nguyên Tiêu đến hẹn… Lại lên
Trăng vàng soi bóng mạn thuyền theo ta…
Lung linh mặt nước đèn hoa
Đáy sông… In dáng Hằng Nga rạng ngời.
Bến xưa tìm chẳng thấy Người
Để con thuyền cứ chơi vơi bềnh bồng.
Bờ tre vẳng tiếng à ơi
Là câu lục bát ngàn đời xót thương
Thân cò lặn lội gió sương
Là cha, là mẹ, quê hương khổ nghèo
Tre già vít ngọn trăng treo
Giếng làng khô cháy gieo neo kiếp người
Biết là người giữa sương sa
Mảnh vườn nhỏ đủ cho ta mặn nồng
Phải là người đấy hay không
Nghe mênh mông gió có mông mênh lời
Hẹp hòi lối để hoa rơi
Câu thơ đành thả giữa trời vậy thôi.
Đưa ta về với ngày rằm
Hương chùa vấn vít oản nằm nghe chuông
Đưa ta về với con đường
Chân trâu dẫm nát còn vương cỏ gà
Ngày xưa có mất đâu mà
Chạm vào thương nhớ đó là ngày xưa
Quả cau ngọt lá trầu cay
Mẹ đợi cha mấy tháng ngày hỡi con
Ngủ cho ngoan ngủ cho ngon
Lời cha đứng tuổi ru con vụng về…
Ru mà lại sợ con nghe
Mẹ con về nép bờ tre mỉm cười…