Thứ hai, 13/07/2026,

Hôn môi xa gió lạnh lùa Tựa vai gần vẫn còn chưa ấm lời Ừ thương, thương lắm. Đã rồi... Cỏ lau trắng lịm lưng trời phôi pha Người đi gót mộng nhạt nhòa Dấu in chát đắng giữa thật thà đau
Vẫn là em. Một bóng hình Vẫn là anh. Vẫn… một mình anh thôi Pha sương bạc nửa cuộc đời Mây len tóc nửa nụ cười xót xa Lối chiều xưa dáng em qua Áng mây nghiêng gió nhạt nhòa bóng cây
Tình yêu đẹp mãi không già Như sông lóng lánh phù sa mỡ màu Sông về đâu, em về đâu Bến xưa giờ đã nhuốm màu thời gian
Em ơi! mía ngọt mía lùi Vậy trong giọng nói có mùi mía không? Một lần ăn mãi còn mong Một lần nghe, mãi để trong tim mình
Khắc tên vào ngã ba cây Nắng nghiêng kẽ lá lấp đầy tiếng chim Chèo đôi quẫy nước đi tìm Câu thơ hò hẹn nổi chìm nơi đâu? Mạn đò vỗ sóng chiêm bao Chở xa xôi để chênh chao một thời
Thênh thang áo lụa cuối trời Góc riêng em chải một thời tóc mây Mùa đông nỗi nhớ dâng đầy Mắt môi thuở ấy vòng vây cuối đời
Đường về biển thắm trời xinh Bất chợt gió Quất vào mình nao nao… Chuyện tình bánh giá thuở nào Trăm năm sau vẫn còn đau Chợ Giồng
Gió đem má lạnh quỳnh đêm Giọt đàn trăng khẽ ngân lên… em về!... Mắt cười, hoa lá đê mê Hương yêu thuần khiết, cung thề rưng rưng. Dây đàn vượt phận tơ chùng Lửa không dần nguội, trăng nồng nàn trăng.
Vá (Đỗ Văn Chính)   (28/03/2011)
Tuổi thơ vá những cánh diều ” Ầu ơ… ” mẹ vá những điều mộng mơ Đam mê vá những tứ thơ Duyên câu lục bát vá tơ vào lòng
Ầm ào đường xá, người xe Thôi mình ghé chút vỉa hè đi em! Cà-phê góc phố thành quen Gió nghi ngút gió không tên thơm lừng Bụi lung linh, bụi dửng dưng Cứ vồn vã, cứ thẳng thừng là mưa
Phố buồn che mặt ngủ vùi Xanh xao nỗi nhớ buồn vui cuối ngày Ngập ngừng nắm vội bàn tay Trăm năm định mệnh an bài vậy sao? Thắp lên ngọn nến xanh xao Gom đầy nhung nhớ giấu vào lều thơ…
Theo con dạo phố chiều mưa Ráng đi chút nữa cho vừa nhớ nhung Đâu hảo hớn? Đâu anh hùng? Đâu hào kiệt thuở vẫy vùng hoang sơ?
Trước tiên Trước Trang [985, 986 ,987 ,988 ,989 ,990 ,991 ,992 ,993 ,994 ,995 ,996 ] Tiếp  Cuối cùng