Hôn môi xa gió lạnh lùa
Tựa vai gần vẫn còn chưa ấm lời
Ừ thương, thương lắm. Đã rồi...
Cỏ lau trắng lịm lưng trời phôi pha
Người đi gót mộng nhạt nhòa
Dấu in chát đắng giữa thật thà đau
Vẫn là em. Một bóng hình
Vẫn là anh. Vẫn… một mình anh thôi
Pha sương bạc nửa cuộc đời
Mây len tóc nửa nụ cười xót xa
Lối chiều xưa dáng em qua
Áng mây nghiêng gió nhạt nhòa bóng cây
Khắc tên vào ngã ba cây
Nắng nghiêng kẽ lá lấp đầy tiếng chim
Chèo đôi quẫy nước đi tìm
Câu thơ hò hẹn nổi chìm nơi đâu?
Mạn đò vỗ sóng chiêm bao
Chở xa xôi để chênh chao một thời
Ầm ào đường xá, người xe
Thôi mình ghé chút vỉa hè đi em!
Cà-phê góc phố thành quen
Gió nghi ngút gió không tên thơm lừng
Bụi lung linh, bụi dửng dưng
Cứ vồn vã, cứ thẳng thừng là mưa
Phố buồn che mặt ngủ vùi
Xanh xao nỗi nhớ buồn vui cuối ngày
Ngập ngừng nắm vội bàn tay
Trăm năm định mệnh an bài vậy sao?
Thắp lên ngọn nến xanh xao
Gom đầy nhung nhớ giấu vào lều thơ…