Thứ hai, 13/07/2026,

Ngoái thương ánh mắt quê nhà Miếng cơm manh áo nẻo xa ngóng chờ Rừng vàng biển bạc - văn thơ Nổi trôi! Ai có rời bờ mới hay Cầu trời ngóng biển trông mây Cá tôm dầm mướn đơm đầy bát cơm
Tháng Tư nắng mới mênh mông Phù sa màu mỡ ngô đồng xanh râu. Con thuyền no gió thả câu Đầy khoang cá nhảy, nướng xâu thơm lừng. Bằng lăng tím đợi người dưng Hoa xoan rắc tóc, ai từng hẹn non?
Mưa dầm gió bấc thấm khăn Mế ngồi mế khấn thánh thần hôm mai Tuổi cao thức với đêm dài Lá vườn rơi rụng ngỡ ai về nhà
Cao nguyên chảy nắng sang chiều Ai vừa hắt bóng tiêu điều? Ta đi! Lênh loang! Gió hát tình si Thổi tung bụi bặm, xanh rì mầm yêu Nhánh gầy! Đâu phải khẳng khiu Cây dầu xám, lá vung chiều quyện thơ
BIẾN ĐỔI Ngày xưa ăn bắp ăn khoai Đêm đêm tay ải, tay ai, tay mình… Bây giờ lắm ngả tang tình Thị Mầu đem cả sân đình đi buôn!
Chắp tay tôi lạy mười phương Mỏ đá đừng sập, tôi thương em nhiều Làng em vắng mẹ tiêu điều Cây xơ xác lá, bóng chiều đổ nghiêng Bầu trời phảng phất oan khiên Lèn Cờ máu đổ lên miền nhân gian…
Tình người diễn hết rồi em Ánh đèn sân khấu ngàn đêm khóc cười Ghét yêu thì ghét yêu rồi Đừng thôi yêu ghét để đời cho nhau
Xế chiều còn mảnh trăng treo Hồn thơ cầm cố cái nghèo làm tin. Một đời lận đận đi tìm Bóng chim tăm cá nổi chìm ngoài khơi! Em giờ như cánh hoa trôi! Bến sông thì cạn... Bến đời thì sâu!.
vén khuya gặp tiếng mưa rào nao nao nhớ cỏ chân mao lưng trời mắt nào mắt của tôi ơi chùng đêm xuống võng ru mời hồng hoang ra đi từ cổ tích làng em thành hoa hậu tuềnh toàng xống tơi
Lên rừng xuống biển nhiều phen Bỗng nhiên bao nỗi ưu phiền vấn vương Nhủ lòng không nhớ không thương Lại thành hành khất bên đường đợi thơ
Cạn (Chử Thu Hằng)  (05/04/2011)
Ừ, thôi. Khép lại miền đau Cởi cho mộng mị qua cầu gió bay. Tay còn không dám chạm tay Có gì đâu… Vẫn vơi đầy… Mà thôi.
Đi chùa mà gỡ sắc mê Đi chùa mà buộc tái tê cho người ! Này xin gửi lại phần đời Nửa tiếng khóc nửa tiếng cười tươi nguyên
Trước tiên Trước Trang [973 ,974 ,975 ,976 ,977 ,978 ,979 ,980 ,981 ,982 ,983, 984 ] Tiếp  Cuối cùng