Thứ hai, 13/07/2026,

Nửa (Cao Phú Cường)  (16/04/2011)
Người ta no một bữa ăn Riêng anh đói giấc mơ gần. Nửa đêm Người ta vui một chiều em Riêng anh sầu héo con tim một người Người ta thoả một nụ cười Riêng anh xót đóa hoa tươi sớm tàn…
Tìm về ngày thuận gió đông Gặp câu “dạ nhớ người dưng thế này” Nói điều muối mặn gừng cay Sao em không nói trước ngày sang sông Đến khi con bế con bồng Gửi lời “gió mát sau lưng” làm gì
Em ru Một chút mắt nâu Bụi mưa lất phất dệt màu chiều xưa Mùi quê vương đến bất ngờ Lúa non thơm mãi đến giờ chưa xa
Em ào ạt bão cùng mưa Chị thảng thốt giấu đam mê cầu vồng. Em bừng gấu giấc mùa đông Chị e cánh mỏng làn cong gió đùa
Đất nghèo đồng trũng nước chua Cá tôm mò mẫm... sớm trưa rộn lời Dại khôn đưa đẩy dòng đời Gầy hao nửa bước nụ cười thương nhau Vui buồn nhung nhớ đêm thâu Tóc dài buông thả thơm dầu hương chanh
Độc hành con phố ngược xuôi Biển mênh mông quá thuyền trôi lững lờ Trăng vàng buông bến mộng mơ Câu thơ xưa cũng đậu hờ tim ai
Biết tìm đâu, gót chân suông… Gió theo cánh gió, mây buông mõi chiều Một đời đã ngã bóng xiêu Một thời hoa mộng, úa nhiều tương tư
Sông Lam vẫn chảy đầy vơi, Bạn xưa bến cũ ở nơi chốn nào? Đêm trăng cùng hóng gió Lào, Tắm dòng nước mát dạt dào tuổi thơ. Con đò kết nối đôi bờ, Sáng chiều qua lại ngóng chờ đợi nhau.
Hết rồi năm tháng vô tư Hết rồi khép mở khư khư riêng mình. Táo chua rụng xuống sân Đình Trái yêu lại chọn đúng mình mà rơi.
Tôi con của rạ của rơm Tháng Ba ngày tám, bát cơm chẳng đầy. Tôi con chút gió hao gầy Thoảng đưa khói bếp ngủ cây si già.
Ngày tôi tức tưởi thầm ghen Là khi đọc bức thư em... chạnh buồn! Sông làng hoa chẳng thèm buông Những con đom đóm không hồn ngẩn ngơ... Ngày tôi biết phải làm thơ Là khi… quặn nhớ giọt mưa đầu đời
Đêm qua sấm chớp mưa rơi Sáng ra tím cả khoảng trời bằng lăng Đêm nay độc ẩm dưới trăng Hương bằng băng tỏa quyện hương men nồng
Trước tiên Trước Trang [973 ,974 ,975 ,976 ,977 ,978 ,979 ,980 ,981, 982 ,983 ,984 ] Tiếp  Cuối cùng