Thứ hai, 13/07/2026,

Đã từng ghét đã từng yêu, Đã từng thẳng thắn nói điều nghịch tai. Đã từng bữa sắn bữa khoai, Đã từng áo mỏng đêm dài thấu xương. Đã từng giận đã từng thương, Đã từng chăng sợi tơ vương giữa trời.
Bởi con đường tới chân đê Ngã đau vì mắc tóc thề ai buông. Sông lồng trong bóng hoàng hôn Tôi về hoa gạo vẫn bồn chồn rơi Người mang mái tóc xa xôi Chỉ còn ánh mắt không nguôi cuối chiều…
trời ngồn ngộn ánh trăng suông ai cầm tiếng khóc soi đường trăng lên tơ trời cuộn chỉ rối ren bao nhiêu tan hợp về men gối chiều trăng em tròn khuyết liêu xiêu lận lưng tình cuội yêu liều tuổi trăng
Tài mà chi! Sắc mà chi Đêm vay hờ hững, ngày ghì cuộc đau Mộng đào chưa khắc bên nhau Đàn xưa lạc phím lối sầu sầu ngân Thanh Minh… một cõi trong ngần Chàng ơi! Mấy thuở trời gần nhịp thương
Giá như Chị biết nhịn nhời Đừng coi mình đứng giữa giời là cao Biết rồi đừng hỏi tại sao…? Tranh khôn là dại mà nào có hay Khi thật – tỉnh. Lúc giả - say Thử về với những đắng cay đời thường.
Cầu ao (Trịnh Tuyên)  (18/04/2011)
Người xưa còn dở khát khao Mới sinh ra cái cầu ao nửa chừng Tại em cứ bước ngập ngừng Khổ thân cái bóng sẩy chân... ướt rồi! Cầu ao lỡ nhịp lần thôi Đưa em "vượt cạn", còn tôi lấm bùn.
Tìm về (Thái Giang)  (18/04/2011)
Tiếng đàn bầu vẫn đơn sơ Ngân nên tình khúc, rặng dừa… nhớ không? Tôi về chốn cũ ái ân Tìm trong ánh mắt có phần cho nhau
Nhọc nhằn chở nỗi long đong Em mang gió nội hương đồng bán rao Cái hoa thì vẫn ngạt ngào Cái thân em đã chênh chao phố chiều Bây giờ mấy kẻ còn yêu Hương hoa bưởi giữa rất nhiều nước hoa
Tóc hiền buông xõa dịu dàng Em miên man phố, dõi ngàn riêng tư! Nửa chừng xuân. Tháng năm dư… Nhìn em. Kí ức. Sầu tư. Cuội buồn? Ngang trời rót rượu, mời suông Xênh xang xống áo, sẩy tuôn sợi vàng… Em về. Phố rộng. Đường ngang. Chân cầu, nước chảy Xô ngàn tâm tư… Nửa chừng xuân. Tháng năm dư!
Dấu yêu lông ngỗng trắng trời Trước mặt biển lớn là nơi tận cùng Không còn đất phía sau lưng* Lưỡi gươm chém sóng mà chừng máu tuôn! Cô đơn chết giữa oan hờn Cánh cung vua Thục hãy còn treo nghiêng Trời vẫn xanh, đất vẫn thiêng Con tim lạc phách giữa miền hư vô!
Díu dan một mớ tội tình Thương thân trót dại rập rình lanh chanh… Nắng chan mưa dập quẩn quanh Đôi khi trời cũng hóa thành dở hơi! Dòng đời hối hả ngược xuôi Ai cần cắn rốn tập bơi bây giờ?
Tìm về (Mai Hương)  (16/04/2011)
Ta về tìm lại ước mong Giữa muôn ngàn giọt mưa trong. Xót thầm Níu câu thơ. Chợt ướt đầm Men nào đắng nhuộm tím bầm gió sươn
Trước tiên Trước Trang [973 ,974 ,975 ,976 ,977 ,978 ,979 ,980, 981 ,982 ,983 ,984 ] Tiếp  Cuối cùng