“Búp sen xanh”*
Một đài hoa!
Bật lên từ góc gian nhà này ư?
Đói nghèo, bệnh tật… suy tư…
Theo anh cho đến bây chừ, anh ơi?
Kiếp văn vận với kiếp người!
Anh còn trăn trở với đời không anh?
Đi tìm xanh biếc hạt mưa
Trong như mắt nhớ người xưa một thời...
Đi tìm thêm chút chơi vơi
Ngả nghiêng say giữa sóng đời ngẩn ngơ
Đi tìm lại gặp trong mơ
Em xa gần giữa đôi bờ xót xa
Hòa bình đã bấy nhiêu năm
Trời xanh có biết anh nằm nơi đâu
Ngày mai chị lại lên tàu
Ngày mai chị lại dãi dầu tìm anh
Dẫu là núi thẳm rừng xanh
Ngàn trùng cách trở mong manh... chị tìm
Đội trời lối xóm cuối trưa
Trên vai mẹ, giỏ khoai mùa cuốc non
Bện mình vào đất vào đồng
Cong lưng mùa cấy mặt không rõ người
Vẫn lo cây lúa tháng mười
Đồng trong ngập úng đồng ngoài cạn khô
Ân tình trọn vẹn trước sau
Trường Sơn bom đạn bên nhau những ngày
Xa kia hay đến mai này
Câu thơ vẫn đó đắm say lòng người
Anh về chín suối ngậm cười
Trường Sơn một thuở vọng lời ngàn thu!