Mơn man đâu ngọn gió lùa
Phả hương đồng nội thãi thừa vườn xuân
Líu lo mấy giọng chim ngân
Hôn lên một khoảng trong ngần ngày xanh!...
Hồn tan theo giọt nắng lành
Trải lên thảm lúa vàng lênh loáng vàng
Lại đầy lộc biếc non tơ
Lại tia chớp rạch giấc mơ thuở nào
Còn bao nhiêu cái lao đao
Gom về mở tiệc đãi khao bạn bè
Đốt mình cầm lửa sang hè
Chắt tia nắng muộn bỗng nghe sấm rền
Ừ, mà cứ ước thế thôi
Em đi từ ấy, cách vời núi sông
Hương sen... tôi ướp vào lòng
Nhớ nhung... tôi rắc cánh hồng vào thơ
Qua đầm
Trăng lặn
Ngẩn ngơ...
bên em chung một đoạn đời
chung cơn thốn ruột chung lời gian ngoan
anh không là gã từ quan
tìm chi cái động hoa vàng hả em
nên nghìn lẻ ấy mỗi đêm
bao năm lẻ một người quen đang chờ!
Còn duyên, cò lả, mười thương
Mời trầu, giã bạn vấn vương… ai ngờ
Ra về anh ngẩn, em ngơ
Đêm trăng xao xuyến vần thơ ngỡ ngàng
Giữ lời em dặn mênh mang
Người ơi! Người ở đừng sang kia bờ
Ru anh xa nửa địa cầu
Đêm choàng hai mảnh tím màu buồn tênh
Dấu nằm nghiêng phía lênh đênh
À ơi... cái ngủ phủ mềm mắt môi
Duỗi chân vào giữa đơn côi
Choàng tay chạm phải chơi vơi thiên hà
Chấp tay nhận lấy lời mời
Sông Cầu nước chảy giữa trời lơ thơ
Cầu giải yếm bắc lửng lơ
Ơi người quan họ có chờ nhân duyên?
Đêm mơ cái lúm đồng tiền
Ngày mơ đôi mắt hạt huyền ai đây!?