Nghiệp thơ trải mấy đa đoan
Tóc ơi, xanh với thời gian... đừng già!
Nâng niu từng sợi bứt ra
Bâng khuâng thả xuống như là… sương rơi.
Tóc xanh xưa - bạc trắng rồi!
Một thời đắm đuối, một thời đang qua...
Cùng em về với cơn mưa
Bến Cừa ngày ấy bây giờ cừa đâu ?
Xuôi theo dòng nước Ô Lâu
Ta đi tìm lại sắc màu gốm xưa
Đôi bờ sương trắng lau thưa
Mùi hương hàm tiếu thoảng đưa dịu dàng
Đã từng ngọt nhạt thì thầm...
Mà như còn để lỗi lầm ngoài tai,
Giận hờn đe một, dọa hai
Buồn trông nước đọng lá khoai lượn lờ.
Đã từng giả bộ ngu ngơ
Vải thưa che mắt thánh... vờ như không,