Qua song cửa, nắng ghé chơi
Tưởng như Bác vẫn đang ngồi xem thơ
Non sông thêu bức Việt đồ
Tim Người… Hay nhịp đồng hồ để bên
Cầu thang rộn bước chân lên
Tiếng chuông rung… Cứ ngân rền vọng ra
Sông xưa khuyết một bên bờ
Vầng trăng khuyết treo lững lờ mảnh tang
Buồn gì hỡi kiếp đò ngang
Ngày em xuất giá sông sang đò đầy
Trả cha rẻo ruộng cuốc cày
Trả mẹ tần tảo tháng ngày bán quê…
Vẫn còn gạch lát lối đi
Đường quê nhớ bước vu quy ngày nào.
Tre nghiêng gió động xôn xao
Nhớ ai e ấp bên rào vườn xưa.
Ngày về bóng ngả giữa sân
Bóng cau dường cũng tần ngần bóng tôi
Bấy lâu xa mặt cách lời
Mải mê khát biển thèm trời đẩu đâu
Tơ trời gợn gió bay bay Đậu lên áo trắng sợi dài, sợi cong Nửa bên mái ngắn bềnh bồng Thơm môi má ửng ánh hồng non tơ
Dễ chi được sống thật mình
Bao nhiêu mảnh vỡ chắp thành niềm vui?
Đô thành xoáy xiết dòng trôi
Quán hàng
Một cánh…
Em tôi…
Lục bình!..
Mai này không được gần nhau
Nỗi đau có vỡ vụn sau tiếng cười
Bình minh nắng có hồng tươi
Có còn sánh bước bên người phố đông?
Con gầy như dẻ mạ non
Mẹ ru gió bấc vo tròn khổ đau!
Sông Chanh nước chảy qua cầu
Tuổi thơ lam lũ lẫn màu phù xa.
Lớn lên giữa đất quê nhà
Hai em còn nhỏ, bóng bà quạnh hưu
Trở về bến cũ sông xưa,
Con đò khua nước ngẩn ngơ giữa dòng.
Sợ tan mất dải lụa hồng
Mây chiều in bóng dòng sông lững lờ.
Nhà em tôi đến đã say
Say màu xanh thắm say ai má hồng
Má hồng em đánh phải không?
Không đâu má ửng từ đồng ửng vô