Mẹ về câu chữ vàng son
Chẳng bằng vàng nắng vại tương đứng vườn
Xanh gì xanh cỏ ngọn nguồn
Chẳng bằng xanh tiếng… Mẹ thương chúng mày!
Trăng vàng vàng xửa vàng xưa
Bán trăng chưa được người chưa chịu về
Chợ trăng biệt bóng người yêu
Lời rao sải cánh phiêu diêu mây trời
Bất ngờ một lá trăng rơi
Y như số phận con người chao qua
Người đời chi có mấy ngàn
Phần vui người lấy, bẽ bàng phần em
Tốt thì buông mấy lời khen
Còn không suồng sã mà xem, mà cười…
Cũng là sinh kế cả thôi
Mặt giày thì bóng, mặt người thì nhăn
Chao ôi trời lẻ cánh diều
Gió đâu thổi quắt một chiều xa quê
Nhớ mong ríu bước ngày về
Mặt người còn nhọ khói xe bụi tàu
Chao ôi mỗi bước cơ cầu
Không hay lấm nửa mái đầu gió sương!
Cất sách, gác bút, rời trường
Dấn thân tuyến lửa bám đường, thông xe
Bởi say trọ trẽ, giọng quê
Những tình tia chớp hẹn thề tìm nhau…
Truông Bồn sáng ấy thương đau
Bình minh vừa rạng phía đầu trời đông
Đời người ta, một chuyến đò
Mênh mang sóng nước, bến bờ là đâu
Gió sương, mưa nắng dãi dầu
Buồn vui mấy đận, cơ cầu mấy phen
Thôi thì, phó mặc đỏ đen
Trần ai xưa, cũng người hèn kẻ sang
anh ơi rượu cạn đêm dài
kệ đời dâu bể ta say thật thà
cúi hôn trời đất Lâm Hà
tiếng cười em vỡ trăng ngà Đinh Văn
xa thôi
tắt khúc blues buồn
một cung nhạc nhão, một hôn mê tàn
chưa lần vẹn khản hơi khàn
rịn buồn ướt dượt ngọn ngành mông lung
thôi về lại phía ngũ cung
mênh mang khúc khuỷu hành tung mịt mờ
Ai người quên thuở thăng trầm
Nỗi niềm cuộn sóng tháng năm u hoài
Ngỡ ngàng lạnh phía tương lai
Trời tây tuyết phủ dặm dài nhớ quê
Giá Trăng tìm bến đi về
Gió đâu nghiêng đổ - lời thề có nhau…