Nhớ người đêm ấy đèn khêu
Ngón tay Hà Nội không đeo ngọc ngà
Phép mầu từ đấy bay ra
Aó tôi hiện những cánh hoa diệu kì.
Lạnh từng giọt giọt sương rơi
Mắc giăng lên cỏ ngậm lời tái tê
Bước chân bối rối lối về
Miên man ký ức bộn bề bâng lâng
Đừng làm cơn gió hắt hiu
Lại che tay đợi những điều hư không
Thà như quán gió đèo trông
Mà thương cái thuở xanh nồng trời cho
Bên sông vắng một chuyến đò
Gọi chi vọng lại câu hò sang đông
Nắng vàng cởi yếm ra phơi
Trăm con mắt lạ tìm nơi ỡm ờ
Gió mơn man dọc bãi bờ
Chiều ngơ ngẩn đến dại khờ cỏ xanh
Mưa ngăn, gió cản trao lời
Hai con tim khắc khoảnh đời đắm say.
Cơn mưa bất chợt chiều nay
Nhắc ai nhớ sợi mưa ngày ấy không?
Tôi xin em một tiếng đàn
Nửa trôi, nửa tụ, nửa loang, nửa chìm
Cho con tim vớt con tim
Cho câu thơ mãi nằm im đáy hồ...
Có ai như chút vu vơ ?
Chở tôi về lại bến bờ xưa xa…
Mê nhau củ ấu... tròn vo
Ghét, yêu, thù hận, nhỏ to... do mình
Đời người quy luật tử, sinh?
Riêng, chung thành bại duyên tình thế thôi?
Gánh buồn đi lấp bể Đông
Sóng chênh chao sóng, thuyền không bến thuyền
Gánh buồn đi trốn nẻo quên
Gặp cơn gió nhớ lay miền xót xa
Trăng vàng lạc lõng phố đêm
Lá rơi gió bụi cuốn trên mặt đường
Hoa nhài lẩn khuất mờ sương
Nhoáng song cửa sắt đứng buồn lạnh tanh
Đỏ đen, được mất… thị thành
Tiếng rao đơn độc cũng đành bâng quơ...
Vấn vương khói. Vấn vương sương
Vấn vương nhớ. Vấn vương thương. Bắc Hà!
Cao nguyên trắng mận tam hoa
Chiều xanh mái phố, nếp nhà rêu phong
Rừng hoa hò hẹn bầy ong
Suối trong ru mảnh trăng cong cuối trời...
câu vọng cổ thức - cựa mình
xàng xê rớt nhịp mái đình sũng mưa
ướt bao nhiêu?
lạnh mấy mùa!
em cưu mang gió trời lùa bão giông