Tím dòng lưu bút từng trang
Như dòng nước mắt xốn xang giã từ
Những tà áo trắng thẩn thờ
Chiều tan học nhớ ai chờ đợi ai
Biết rằng
Tình lẻ tim côi
Giấu niềm khao khát
Bên đời tháng năm.
Dẫu rằng tình cũ xa xăm
Vẫn mong tròn nửa vầng trăng cuối tuần.
Thế gian nào dễ gì đâu
Rơi ngang chiếc lá.
Nỗi đau về cành.
Dẫu là giọt nước mong manh
Dòng đời chu chuyển.
Sinh thành long lanh.
Chiều rơi một hạt suy tư
Tóc thề ai bỏ tôi từ cơn mơ
Đêm về rụng hạt bơ vơ
Bên thềm xao xác nhớ bờ vai em
Mai này lòng có nhói đau
Thì xin cho được kiếp sau vẫn tìm…
Ta còn nhịp đập trái tim
Gửi cho em để làm tin một đời
Chiều nay cháy đỏ mưa rơi...
Sân đình trăng vẫn vời xa
Bóng ai thấp thoáng mượt mà như em
Bây giờ chừng đã nửa đêm
Một mình anh thức gọi em một mình.
Đường làng rộn rã tiếng ve
Sân trường phượng đỏ, bờ đê cánh diều
Tháng năm thả nắng trong veo
Đa làng bóng đổ trong chiều nghiêng nghiên
Lả lơi cơn gió gọi mùa
Tim nghe thổn thức như vừa trót yêu
Lung liêng chi vạt nắng chiều
Nhẹ thôi kẻo rớt những điều không tên!
Bồi hồi trong cõi xa xôi
Âm thầm nhặt những Mảnh Nôi Sinh Thành
Chân trần lấm bụi chiến tranh
Ta về tìm giữa ngọn ngành... đời ta
Tiền vào nhà khó... chỉ mong:
Đủ ngày hai bữa ăn đong giá trời,
Tiền mất giá, dạ rối bời
Chạy ăn từng bữa - mảnh đời cỏn con!
Đêm mưa rào nhớ người dưng
Mưa đi gieo nhớ khát từng phút giây
Hạt mưa tay hứng vơi đầy
Trái tim thổn thức héo gầy... mưa ơi...
Giọt mưa róc rách chơi vơi
Lòng tôi cào xé tơi bời nhớ mong...