Vẫn trăng, sao, nắng, mây trời
Mà lòng mưa gió tơi bời quạnh hiu
Ai ru buốt lạnh trăng chiều
À ơi… cho một cánh diều đứt dây
Thơ buồn chữ tự nhiên cười
Ếch nằm đáy giếng thấu đời đỏ đen!
Nâng ly lý sự với đèn
Lung linh vụt tắt nhọ len vào đời!...
Đêm khuya
Quán cũ
Trăng đình
Này em, ta rót thơ tình cạn nhau
Du dương về cõi xa nào
Đêm ngồi bên bếp lửa tàn
Hơi men chếnh choáng mơ màng đắng cay
Còn gì để tỉnh để say
Quên đi tất cả tháng ngày… chiêm bao?
Thở than… phận thấp trời cao
Thơ người ngỡ những mênh mông
Ngọt ngon uống cạn cho hồng thịt da
Chẳng danh đài các kiêu sa
Tình quê rau má vẫn là đế vương
Váy ngắn ơi, váy ngắn à..
Em mặc váy ngắn như là trêu ai…
Em cười như nắng ban mai:
Áo dài che nổi hình hài khát khao?
mắt em lận một mùa sang
lá trúc vưỡn roạc nẻo đàng phù ân
tẩy đi vài hạt hồng trần
để cơn tao ngộ được phần đào viên
Giá như nhốt được nắng chiều
Bến sông đâu nhọ dáng xiêu em về
Giá như em chẳng bỏ quê
Trai làng đâu đã ngẩn ngơ một thời
Sao mà tĩnh lặng hè ơi
Cháy hồn ai với chân trời ấu thơ
Phượng rơi theo những giấc mơ
Mưa thoảng qua chẳng đợi chờ trong mây
Cái thời áo trắng chưa nhàu
Cầu vồng bảy sắc một màu thanh xuân
Lung linh môi má kết vần
Bỗng mưa nặng hạt tình gần thành xa