Gởi người ngàn lá ngu ngơ
Là ngàn năm đợi dại khờ hoài công
Chị đi tìm lá diêu bông
Là đem hư ảo buộc trong sợi tình
Con nằm yên giấc trẻ thơ
Gió từ tay mẹ mát như suối ngàn
À ơi con ngủ cho ngoan
Mẹ còn bao nỗi lo toan đời thường
Con đò nằm sấp ven sông
Sông không có nước nên không ai chèo
Nhớ ngày sông nước trong veo
Em đi gánh nước trăng theo về nhà
Tôi chào tôi,
Tôi cười tôi,
Chuyến xe thổ mộ vừa trôi qua đời.
Nỗi buồn chưa chịu thôi nôi
Xa xưa thức dậy nói lời xưa xa...
Mai kia dấn bước qua cầu
Bỏ quên vạt áo để sầu vương ai
Tiếng em bên ấy chiều nay
Gọi lòng men dậy tình ngây ngất tình
Em từ giấc mộng bước ra
Mang theo luôn ánh trăng tà chiêm bao
Bỗng dưng cái lụa yếm đào
Rơi theo con mắt ngó vào hư không
thơm đi những trái dỗi hờn
hái đi một trái cô đơn trĩu cành
chạy đi, những hoa hồ xanh
cuồng đôi chân nhện bò quanh tơ trời
Bên này sáng, bên kia đêm
Bắc cầu điện thoại ngọt mềm tiếng nhau
Gần ở đâu? Xa ở đâu?
Mà nghe vanh vách những câu chuyện trò
Gió ru câu hát ầu ơ
Thôi đừng thao thức đừng chờ đợi thêm
Tàn đêm sương đọng lá mềm
Rèm thưa hạt nắng lọt phên đã vào
Chiều nghiêng… ngắm bóng sững sờ
Phấn son khôn phủ dấu mờ thời gian
Khơi chi tro đã nguội tàn
Khối tương tư cũng đã tan mất rồi
Xanh
bát ngát lời ru em
Mê man nắng lụa ngủ quên vai người
Xanh
bâng khuâng nét môi cười
Hồn nhiên đá cuội bật chồi non tơ