Sân trường chưa kịp nhìn nhau
Gió sương đã vội phai màu tóc xanh
Môi hoa má phấn thị thành
Đẩy đưa chẳng thể đeo quanh đời mình
Với em, một áng mây che
Một làn gió ngọt tình quê đậm đà
Lúc gần gợi nhớ lúc xa
Em đi sương khói buông nhòa lòng ai
Thơ ai gặt được giữa đồng
Còn nghe lấm láp dầm trong mặn mòi.
Thơ ai hái được ngang đồi
Vần cong như thể dáng người phơi lưng
Giật mình giữa giấc mơ đêm
Kìa em khóe mắt ướt mềm chiêm bao
Em nhân hậu biết nhường nào
Cho bao cô gái được vào thơ anh
Gió mằn mặn đuổi bắt còng,
Đến ngang cồn cát nước ròng rồi đây.
Hút xa buồm tựa vào mây,
Sóng theo nắng xuống vãn ngày còn xô.
Phố dài… dài đến xốn xang
Vỉa hè với những gánh hàng rong quen
Tặng anh giọng nói dịu êm
Tiếng rao gõ nhịp ướt mềm trong mưa
Miền em nắng vùng ta mưa
Chạm nhau cạn một đời chưa rót gì
Chân mùa mỏi ngón từ bi
Chân trời lẻ cuộc thiên di bắt đầu
Gieo vào hương một chút đau
Nao nao đợi gặt trắng phau tóc ngày
Nỗi buồn gói lại đi thôi
Trái tim rêu phủ mất rồi còn đâu!
Giọt đêm thả lạnh mái đầu
Sương buông trắng cả ngàn câu tạ từ...
Ngồi nhìn dĩ vãng phiêu du
Lời thơ đọng nước cầm tù tiếng yêu
Đưa mày lên chỗ đất cao
Để nơi bằng phẳng người vào đầu tư
Đất chia miếng nhỏ, miếng to
Người lo đem bán, người lo mua về
Nhớ xưa. Nhớ biết là bao!
Búp thơm he hé lời nào dấu yêu
Tóc buông chạm gió vạt điều
Chống xuồng ba lá trôi chiều xa xăm…