Qua rồi
Cái tuổi mộng mơ
Áo em tím
Thả thẫn thờ hồn anh
Tím mây, biếc cả trời xanh…
Mắt huyền thăm thẳm long lanh...
Ôi trời!
Núi kia còn có núi đôi
Sông kia bên lở bên bồi mới nên
Cầm lòng tắt ngọn lửa nhen
Nuôi con chao chát nỗi niềm đầy vơi
Vun tay dệt mấy vần thơ
Hỏi người sao nỡ mộng mơ tháng ngày
Tơ lòng trăm mối đắng cay
Một con thuyền nhỏ chốn này chơi vơi
Anh lơ lửng chín tầng trời
Sinh ra mắc cái nợ đời thi nhân
Lơ ngơ giữa chốn gian trần
Cái xa thì tỏ, cái gần thì đui
Gió đi rời vườn thổi cong
Bay hoang tàn lá vàng không chạm đầy
Ngồi xanh tuổi muộn hóa cây
Quê lành chiếc bánh đa này vỡ tôi
Ông bụt xúc phạm con ma
lão say khướt xúc phạm bà tỉnh queo
Cái sang xúc phạm cái nghèo
cái ngay xúc phạm cái khoèo bẩm sinh
Người ta, trong cõi người ta
biết trên biết dưới mới là biết nhau
biết trước cũng phải biết sau
trong nhân gian có nỗi đau nhân tình
Người ta, trong cõi người ta
Có nhìn xa mới thấy ra cái gần…
Cái duyên là bởi tại trời
Cái may bởi tại lòng người khiến xui
Cớ gì xa cách đôi nơi
Mà say gặp chốn lưng trời
Đường đời
ngại vật ngổn ngang
Đôi chân vững
bớt giữa đàng
ngã đau.