Nghe tin em định đi tu
Lòng anh quặn thắt cho dù nói chơi
Đợi anh chọn chỗ tìm nơi
Xem ngày đóng gạch nung vôi xây chùa
Hỡi mây nước, hỡi núi sông
Đường xa gối mộng mắt trong ngậm ngùi
Hồn thiêng đau nhớ một thời
Súng, gươm, xương, máu nào rơi đất này?
Lệ cha chảy đã đầy tay
Còn dư lệ mẹ đêm dày ngóng trông
Vẽ tóc ngắn, mặt rất kiêu
Đằng sau tiềm ẩn cô liêu mệt nhoài
Tháng bảy ngồi vẽ dông dài
Hình nhân thế mạng hình hài giống tôi
Đốt đi rồi thả lên trời
Một trăm năm nữa, xin tôi hãy về!
Bốn mươi năm ta đợi em
Trăng khuya đã vạch ngang thềm sang canh
Còn đây một mảnh trăng lành
Nguyên sơ, tinh khiết trên cành phù vân
Chớm thu nắng đã nhạt vàng
Heo may lẫm chẫm còn đang dỗi hờn
Lá bàng ngấn đỏ cô đơn
Cây cơm nguội khẳng khiu hơn đầu mùa
Xuân đi Hạ đến ve sầu
Cho anh gợi nhớ tình đầu bên em
Cánh hoa phượng thắm rơi thềm
Như môi em đỏ mịn mềm hôn anh
Con thuyền trôi giữa mênh mông
Nép vào ngọn sóng mấy cong vặn mình
Thương cho số kiếp lục bình
Triều lên bãi xuống gánh tình du ca
Trong Càn có Chấn, có Ly
Lại thêm Khảm, Tốn thường đi qua Đoài
Cung Khôn không thể nằm ngoài
Đỡ nâng cho Cấn trải dài hành tinh
Thơ văn mang nợ phù sinh
Xuyên qua Bát Quái nặng tình thế nhân