Một mình ngồi ngắm sao trời.
Sao như đom đóm…
Một thời khát khao.
Mây buồn lẽo đẽo trăng sao.
Nhặp nhằng bóng thả…
chiêm bao con đò.
Vào thu gặp rét biển khơi
Để anh mong nắng phía trời em yêu
Câu thơ liệng xuống đáy chiều
Mỏng manh như một cánh diều đứt dây.
“Đất Giồng” mình trồng khoai lang
Khoai còn đó – Em sang ngang mất rồi
Sông sâu bên lở bên bồi
Bể dâu - sóng nhớ - người chơi lỡ làng!
Ngõ làng quê, đá sỏi mòn
Vẫn da diết một vuông tròn… chuyện xưa
Ngậm ngùi cái thuở nắng mưa
Để câu lục bát sớm trưa… khôn cùng
Trăng khuya lúc tỏ lúc mờ
Hừng đông dần lặn có chờ đợi ai
Trắng trong một nụ hoa lài
Đắng cay người hỡi uống hoài chưa tan
Đò trôi
ông lão buông câu
Sông ba ngã
chảy về đâu nỗi chiều
Lục bình áo tím liêu xiêu
Ướt câu vọng cổ
buồn thiu con đò
Ngày mai tôi phải xa rồi,
xa từng góc phố núi đồi nơi đây.
Chia tay biển nhớ hàng cây
ngày xưa ai thả tóc mây mỗi chiều.
Xa con đường nhỏ liêu xiêu,
xuôi hàng lá đổ dáng kiều bước qua.
Biết rằng lỗi nhịp đón đưa
Mà người vẫn đợi?
Cho mưa ngập lòng
Xin người đừng nhớ, đừng mong
Cho câu thơ nghẹn đắng dòng sông Thương
Đàn bà mà gảy đàn... ông
Bỗng dưng nghe núi, nghe sông ngậm hờn
Đàn ông gảy, cũng chẳng hơn
Cây đàn... bà bỗng dây sờn, dây lơi