Hoa Lư sắc núi in trời
Mà Tràng An đã ghi đời tích xưa
Mấy ngàn năm thuở kinh đô
Tiếng ông cha dựng cơ đồ nước non.
Trời hành vương phải bùa em
Muốn quên
Nhưng chẳng thể quên được nào!
Ngoài trời mưa bão ầm ào
Trong anh nỗi nhớ cồn cào
Trắng đêm
Tím màu hoa cánh lục bình
Phù sa ôm nặng mối tình chân quê
Để chàng Nguyễn Bính say mê
Nụ tầm xuân hái đem về tương tư
Cớ chi sóng cũng bác đầu?
Dỗi hờn ai lỡ làm đau bến bờ
Đã quen gió tự bao giờ
Mà ngàn năm vẫn giờn đùa có nhau
Thu! Nàng thiếu nữ tương tư
Buông rơi mái tóc vàng như nắng chiều
Càng nhìn càng thấy đáng yêu
Giang tay níu giữ thu nhiều về tôi
Gánh buồn đem đổ ra sông
Cho đời lại nở những bông hồng vàng
Sắm thêm biết mấy dịu dàng
Để buồn cùng với trái ngang... đừng về!
“Dù cho sông cạn đá mòn”
Hồn câu thơ cũ mãi còn tình xưa
Đường đời vạn nẻo nắng mưa
Có câu lục bát sớm trưa ấm lòng
Trời thương đấy... men tình say
Tơ duyên dịu ngọt... trầu cay, vôi nồng
Cớ chi trách phận má hồng
Mình chàng đâu thể gánh gồng nhân gian