Cuối xuân lặng lẽ tôi chờ
Đầu nguồn vui hội
Bao giờ vãn canh.
Ngẩn ngơ tìm cái mong manh
Ai đi muôn dặm non sông
Ngày hội lục bát mà không tìm vào?
Mớ ba mớ bảy chênh chao
Tóc xanh đầu bạc nghẹn ngào tứ thơ
Rồi mai biền biệt phương nào
Lời thơ trao gửi ngọt ngào còn say
Thỏa lòng ao ước bấy nay
Bạn thơ tụ hội, một ngày đông vui
Chuốt từng sợi nắng Phương Nam
Gửi ra đất Bắc em làm quán thơ
Cửu Long lưu luyến đôi bờ
Tình xa có nhớ người chờ đợi không?
Bâng khuâng trên lối tìm về
Bên anh, bên chị tràn trề niềm vui
Vòng tay miền ngược, miền xuôi
Nâng câu lục bát sinh sôi, ngát tình
Trống hội đã nổi lên rồi
Thi nhân, tài tử muôn nơi đề huề.
Chúc văn thắm đượm hồn quê
Kính dâng Tiên Tổ, cầu bề dân an!...
Lộc thơ trao các văn nhân
Cho mầm Lục Bát ngàn lần sinh sôi!
Là cha là mẹ là quê
Câu thơ lục bát vẫn mê mẩn người
Ái oan nào những khóc cười
Thương thân thương phận thương người ngàn năm
Thôi đành lỡ hẹn người ơi
Gói trong câu chữ đâu lời ngẩn ngơ!
Hà Thành thu nắng vàng mơ
Hội mừng Lục Bát chiếu thơ rộn ràng!
Hẹn người về với hội thơ
Bao ngày ươm nụ, đón giờ khai hoa
Vân Hồ rộn rã lời ca
Bổng trầm lục bát, la đà khói sương
Hoa Lư sắc núi in trời
Mà Tràng An đã ghi đời tích xưa
Mấy ngàn năm thuở kinh đô
Tiếng ông cha dựng cơ đồ nước non.