Nhìn trời tôi lại mong mưa
Mong câu lục bát bỏ bùa cho tôi
Câu lục bát em đánh rơi
Tôi lao xuống vớt khi trôi qua cầu
Qủa bàng rụng xuống tuổi thơ
Hôm nay tôi lại bất ngờ nhặt lên
Bao nhiêu nỗi nhớ không tên
Cái chua cái chát nằm trên tay mình
Heo may vướng sợi tơ lòng
Tạnh chiều nỗi nhớ tang bồng cơn mưa
Chạm nhau tóc chảy phía mùa
Bàn tay năm ngón đan vừa lời yêu
Níu đêm ướm hỏi chị Hằng
Khi tròn, khi khuyết, dùng dằng mà chi?
Trăng bao nhiêu đủ lỡ thì
Mà nghe vằng vặc thiên di khát mùa...
Trần gian vàng tím xanh nâu…
Vòng đua có dệt nên màu hồng mai
Cày cùn hay chão tuột vai
Lật hàng trễ nải buốt nài vết nham
Trái tim em vắt lệ sầu
Ta như lạc lõng giữa cầu ăn năn
Đời chưa hết nỗi nhọc nhằn
Khi mà hạnh phúc tính phần trăm yêu.
Cố tình nhặt cái vô tình
Con tim nổi sóng dập dềnh đêm Thu
Cho người mãi với ngóng chờ
Cánh thư lạc, đậu bãi bờ mộng mơ.
Trời thu rực rỡ dịu êm
Cô đơn tôi gõ mong mềm đắng cay
Chẳng mơ một chút hương say
Chỉ xin em nhớ những ngày thu xa
Chiều buồn ngắm lá lặng câm
Nhặt nên một chiếc gọi thầm tên em
Đêm buồn chếnh choáng hơi men
Nấc không thành tiếng say mềm vì yêu!
Ngập ngừng, trời đất chạm thu
Dềnh dàng, con nước chạm mù sương đêm.
Chuyến phà chạm vỡ trăng nghiêng
Câu ca vọng cổ chạm miền lòng ta.