Rót từ trên những cành cao
Gió đường sương phố lặm vào giọng ve
Chiều xoay theo những vòng xe
Còn nghiêng mắt nắng, gọi hè làm chi
Giá như ngày ấy hoa xoan
Đừng rơi ngõ vắng nắng vàng ít thôi
Biết đâu tôi đến với người
Người yêu tôi để suốt đời có nhau
Giếng khơi khe khẽ bóng Người
Hoa cau nở ngắm trăng rơi đêm hè
Tắc kè thảng thốt đồi quê
Hòa âm bỏng rát lời ve gọi làng
Một mình đón…
một mình đưa.
Ngâu rơi bao giọt…
Ngâu vừa rơi qua?
Bàn tay lạnh…
chạm bóng xa.
Tôi trôi về phía mịt mờ
Khổ rồi!
… Vướng cái duyên tơ của tình?
Nào hay duyên nợ tương sinh
Nửa khuya vỗ gối giật mình bao đêm
Tên nghe như lúa nghẹn đòng
Dáng hình uốn khúc lưng còng già nua
Nối đời tần táo chiêm mùa
Quê nghèo gợi nỗi chát chua thuở nào
Đò giang cách trở một mai,
Duyên xa thắt thẻo dấu hài mỏng manh.
Thời gian thấm thoắt thoi nhanh,
Trời xanh điểm gió, trên cành điểm bông