Ông Tơ, Bà Nguyệt trêu đùa
Nếu không
có mảnh chăn vừa đắp lên
Nếu không
tắt hết nến đèn
Cửa phòng
cài chẳng chặt then...
Em là Nga ở cung hằng
Cho anh tình tự dưới trăng ảo huyền
Hay em là giấc cô miên
Anh loài sâu lạ hóa duyên bướm vàng
Mặc ai ở, mặc ai đi
Hình như ngọn lửa sân si đã tàn
Một mình khép cửa tâm can
Cho tim dạo nốt khúc đàn...
Vô ưu!
Sông buồn nước chảy về đâu
Muốn sang mà chẳng có cầu để sang
Về đâu hỡi bóng đò ngang
Chỉ còn tiếng sóng mơ màng giỡn trăng
Giấu tình vào nhớ và mong
Giấu yêu thả mớ bòng bong về trời
Giấu đam mê - chịu nghẹn lời
Giấu say vào những cuộc chơi lòng vòng...
Lại về với những đa mang
Lại đi đánh thức cũ càng ngày xưa
Ngọt ngon nhắc lại không thừa
Đắng cay mới tỏ nắng mưa ruộng đồng.
Những mong nhẹ gánh bao lần
Bây giờ cũng chỉ còn ngần ấy thôi
Giàu sang cũng đã thế rồi
Trời cho sao cũng một lời cám ơn
Vẫn là hương vị nhà quê
Hàng tôm hàng cá bộn bề chen nhau
Người làng quẩy nặng gánh rau
Người xa đẩy sạp hàng Tàu đón đưa.
Ồn ào từ sáng tới trưa
Chợ đông, người bán kẻ mua mời chào
Ước còn một chút trắng trong
Phần em cho thỏa chờ mong đêm ngày
Ước đời còn mãi men say
Ước, tôi có thể trả, vay... vô cùng...