Mưa phùn…
Có phải ngâu thu?
Chiều heo may
Vắng
Ta… mù xa… em
Ngắm trăng lại nhớ đến người
Sao không cùng bước - xuân đời se tơ...
Ngắm trăng lòng nghĩ vẩn vơ
Ước gì tìm được giấc mơ - ngày nào
Bia đời... chức chạy, mua danh
Tầng sâu vẫn cỡ tiểu sành ấy thôi
Phù du chi thế cõi người
Cỏ xanh sương mọng rớt lời... muôn sau!
Tóc sương hình bóng hao gầy
Yêu thương hờn giận tỉnh say xa gần…
Thực hư đen trắng cõi trần
Bể dâu muôn sự... chuông ngân cửa thiền!
Người đâu ngày đó vô tư
em bây giờ có còn như bấy giờ
Ngon lành gió lửng mưa lơ
vô tư như thực như mơ như gì
Nghe lòng thấm giọt ca say
Nghe màu thương nhớ nhuộm day dứt đàn
Nghe mùa quan họ đương xoan
Nghe câu ví dặm mướt hàng cau xanh
Một đời tôi ước tôi mong
Dịu dàng sao vẫn dửng dưng vô tình?
Sao không chia bóng xẻ hình
Cho tôi thoát cảnh một mình xót xa?
Xa rồi cái thuở yêu suông
Ta ngu ngơ té bên đường lợi danh
Đời đâu mãi lá non xanh
Hãy chia nhau bớt tội tình, xót xa!
Đắng cay ta gửi cho nhau
Để tim ai cũng nát nhàu cùng thơ
Tìm đâu cho thấy bến bờ
Để tình ai với tình thơ quyện vào
Đầu tường rơi tiếng thạch sùng
Thở dài hiên gió mịt mùng canh khuya
Vắng xa hơi ấm sẻ chia
Nghiêng bên nào cũng đầm đìa tiếng mưa.