Ai xui vạt tóc ngả màu
Có còn xanh lại lá trầu ngày xưa?
Tình yêu chẳng thể chia mùa
Không bày đặt, chẳng già nua bao giờ!
Một mình nhấp với mình thôi
Nửa ly rượu đắng mềm môi một mình
Câu thơ ướt sũng mối tình
Người yêu có vợ - còn mình dở dang...!
Là em trong vắt một thời
Hái hoa bắt bướm tặng tôi bên rào
Mực mồng tơi tím khát khao
Cánh chuồn chuồn đỏ vẽ vào trời xanh
ngày thường tinh nghịch nhất làng
mà sao lúc ấy ngỡ ngàng thuyền nghiêng
trăng tròn mười sáu dậy duyên
gặp đôi mươi có niềm riêng chu toàn?
Chắt đời trọn một chữ yêu
Để cho tôi uống men nhiều thành say
Chắt tình mang lại hương cay
Cho tôi uống cả những ngày không em...!
Thế rồi năm tháng đi qua
Kỉ niệm xưa cũng… nhạt nhòa phôi phai?
Chiều đông nhắn gửi đôi lời
Chưa quên thì hãy ghé chơi thăm nhà
Chỉ là ấm tích giỏ nan
Vị chè núi Đối mà làm nên quê
Cho người đi, kẻ trở về
Trước sông trước núi lặng nghe lòng mình
Mẹ đi muôn nẻo chân trần
Uốn cong đòn gánh tảo tần trĩu vai
Gàu sòng nghiêng ánh sao mai
Nước ngoi lên ruộng trăng cài cành đa
Chân trời như thể gần hơn
Cánh buồm hôn sóng rập rờn mờ xa...
Biển chiều như nỗi lòng ta
Thương là ráng đỏ, yêu là gió khơi...
Đôi khi thèm một chút tình
Đêm đông giá buốt yên bình bên nhau
Đôi khi trong cuộc bể dâu
Nhân tình thế thái biết đâu mà lường...