Gió lay cành trúc bên song
Trăng non nửa nhạt bóng lồng trước sân
Thu gieo lá rụng bao lần
Thuyền đi bến ở cố nhân xa vời
Cao, cao lên tự bao đời
Núi huyền thoại giữa lòng người nắng mưa
Bao kỳ tích, một thời xưa
Hồn trinh liệt quyện chuông chùa trầm ngâm.
Một mai sức kiệt lực già
Xả thân lột lại mảnh da dâng đời
Sống cúi đầu chẳng nhìn trời
Chết lên mặt trống muôn nơi nghe mình!
Phố bao giờ mới lặng im
Để nghe nhịp đập từ tim đất nghèo
Ruổi rong
thân cỏ, phận bèo
Lơ ngơ cái giọng mà neo chút tình
Vỡ bao nhiêu mảnh trăng thề
Dăm ba lời hứa khi về vẹn nguyên
Nghĩa trang dằng dặc dòng tên
Thời gian ăn rỗ cả nền đá bia
Thời gian thảng thốt không ngờ
Đánh rơi trên cỏ giọt mờ sương thu…
Cung đàn thánh thót… hình như
Đánh rơi từng giọt ngây thơ vào hồn
Nhìn ra
Bốn phía mênh mông
Mái nhà ngụp giữa bập bồng…
Hụt hơi
Bão rồi!
Bão nữa…
Mình ơi!
Đứng phía nắng, dựa phía mưa
Niềm vui xuống bể, buồn đưa lên ngàn
Đời lăn lóc giữa trần gian
Cứ như hạt bụi khi tan khi lành
Mẹ gom nắng lại một chiều,
Đem ra đốt hết thả điều viển vông
Chân trời cột khói mênh mông,
Nắng thưa thớt nắng, chiều thông thốc chiều.
Ảo huyền tà áo màu mây
Miệng cười sóng sánh ngất ngây núi đồi
Bỗng dưng khô khát làn môi
Ở thêm chút nữa là tôi ... mắc bùa…