Mây vờn sóng nước lung linh
Reo vui khi thấy chúng mình bên nhau.
Nhưng giờ phút ấy qua mau
Biệt ly để lại nỗi đau đợi chờ…
Ờ nay trời đã thu sang
Nên con nắng mới đổ vàng đường quê
Con đò còn đậu ven đê
Đợi ai chở một lời thề năm xưa
Màu ký ức bập bùng sông
Gió ru bần tím trưa nồng nàn trưa
Nợ quê mùi khói ụn dừa
Ngày về thiếu mẹ…
nghe thừa thãi ta….
Nắng ơi hong vợi nỗi buồn
Vén mây cho rạng góc hồn thanh tao
Bới tìm trong giấc chiêm bao
Gói buồn đau cũ quẳng vào hư vô
Bà còng hơn cả cần câu
Vẽ lên bao khúc bể dâu… cuối trời
Vẫn thường gọi tép tôm ơi !
Sao lâu…
Mày chẳng thấy về chơi nữa à ?...
Tháng Mười ngồi vẽ lông mày
Hớ hênh mắt biếc cười trầy bóng nhau
Soi gương cởi vạt tình đầu
Đắp bờ son mới lem màu cố nhân
Nắng theo đến tận bờ sông
Ngoái trông bịn rịn rồi không xuống đò
Vai gầy thổn thức xa mờ
Bến sông thao thiết đợi chờ gió mây
Ngày về mỏng gió, dầy mưa
Đến nhà ngớt hạt... xế trưa hửng vàng
Ngoài hiên thấp thoáng bóng nàng
Hẹn... mà không! Chỉ ngỡ ngàng Sắc Quê.
Áo phin, cửa liếp khép hờ
Vô tình, cơn gió đập vờ... lại thôi
Soi gương, má lúm một thời
Mấy nhành hoa sắp lại rồi, quay ngang...
Yêu thương vỡ vụn còn ngân
Theo trăng vọng giữa thế nhân hẹn tình.
Chạm thơ vào cõi vô hình
Tâm hương lan tỏa ân tình vào nhau.