Cớ gì gió cứ lao xao
Hay người hàng xóm bên rào nhìn sang?
Tầm xuân ngước đợi nắng vàng,
Bắt gặp ánh mắt, ngỡ ngàng… ban mai!
Rừng,
buồn,
giữa đám lau thưa,
Nghe trời,
đổ những cơn mưa,
cuối mùa…
Đến kỳ thu sẽ trở về
Heo may se sắt có thề thốt đâu?
Cây cao gặp bão cúi đầu
Chân người yêu dẫm có đau vẫn cười
Sân đình ai rải chiếu ngồi
Miệng sen chúm chím nụ cười ngát hương
Liền anh liền chị tỏ tường
Giao duyên kết tóc ven đường sương sa
Nghề thơ có kiếm được gì
Nàng thơ như gái lỡ thì hết duyên
Thay nàng thơ cảm ơn em
Nơi thương trường vẫn trinh nguyên tình đời
Em thời phơi phới tuổi yêu
Anh khao khát được trao điều đắm say
Chao trời, rung đất, nghiêng cây
Chiều thăm thẳm biếc, tình ngây ngất tình
Anh ơi cạn chin khúc sông
Mình ngào Hòn Đất mà nung cà-ràng
Yêu em cháy rụi rơm vàng
Thì Bà Đen núi chờ chàng tiều phu!
Tôi đong từng đấu trăng vàng
Nhuộm vào cái nét dịu dàng câu thơ
Mượn đôi cánh vạc cánh cò
Bay đi tìm lại lời ru thuở nào
Tầm xuân gợi mở mùa xuân
Ghép chồi, cưa ngọn, bần thần gốc xa
Không gai, hương nhạt, sắc nhòa
Đăm chiêu phút nhận điện hoa: bông hồng ...
Giữa đường hai đứa – hai người dửng dưng
Tôi xin em đấy! Em đừng..
Chỉ xin em…
Em hãy đừng… liếc ngang…