Nhớ Bà bên bếp lửa hồng
Nhớ Bà bên luống cải ngồng vàng ươm
Nhớ Bà gánh nước thổi cơm
Lon ton cháu chạy trên con đường làng
Thời gian chẳng nhạt lòng son,
Nét yêu kiều… vẫn tươi non một đời
Thu rồi, vẫn gọi… Em ơi!
Đáng yêu như vẫn đang thời xuân xanh.
Cỏ ơi ta đã về đây
Bỏ qua chao chát ngàn mây ngang trời
Qua dằng dặc bến sông trôi
Về đây tìm lại mặt người tươi non
Tình ta như mộc hóa trầm
Càng dày năm tháng càng đằm hương thơm
Thôi đừng toan tính thiệt hơn
Cho dù chết với Đồ Sơn cũng đành.
Mưa rát mặt, nắng cháy lưng
Sương Đông, gió Hạ bập bùng - Mẹ tôi
Ước gì anh có được em
Như cây có nước như đêm có ngày
Ước gì tay nắm bàn tay
Truyền nhau ấm áp nồng say nghĩa tình
TỰ NHIÊN
Tự nhiên mưa gió rối bời
Bỏ tôi về phía chân trời người ta
Sông trong tự xé làm ba
Hồn tôi chiếc lá biết là về đâu!
Tìm người giữa chốn mông lung
Mãi vô duyên cuộc tương phùng tri âm
Trăng ngược xuôi buốt lòng thầm
Mảnh thuyền trôi dạt về ngâm cuối nguồn
Đãi thêm…
Tìm được vảy thơ
Cầm lên đặt xuống…
Bỗng ngờ chiêm bao
Tưởng thơ thì phải thế nào
Hóa ra… cũng lẫn cả vào… buồn vui!