Cũng là liễu yếu đào tơ
Cũng là hoa để ngẩn ngơ bướm hồng
Sao em lại quá long đong
Hôm nay rồi vẫn trắng trong ngọc ngà?
Ăng ti gôn nở rực hồng
Nhớ thương ai dệt mà lòng say thơ
Hoa tim ơi những đợi chờ
Để tình ai với tình thơ một ngày…
À ơi! Rớt hạt mùng tơi
em về bên ấy vội phơi tình trần
À ơi! Rơi hạt mưa ngần
ta về riêng đắp mộ phần đời ta
Nắng chiều đã nhạt bên sông.
Tôi đi nhặt những mênh mông cuộc đời.
Khi buồn nhặt những chơi vơi.
Khi vui nhặt những nụ cười đến sau.
Ngày chép nắng
Đêm chép sao
Gió tình
Trăng chép vàng câu thơ tình…
Dẫu rằng trăng cố lặng câm
Cũng xin đừng phụ những lần khổ đau
Đêm nay mình lẫn vào nhau
Từ trong sâu thẳm nát nhàu nhớ thương…
Đã trải bao cuộc khóc cười,
Vay ắt hẳn trả
Lẽ đời đương nhiên.
Quẳng đi gánh nặng muộn phiền
Ta du ca mãi giữa miền nhân gian.
Đêm vênh, lệch gối, cồn cào
Ghen là say đắm, vẫn hao giấc nồng.
Đêm vênh, khéo đệm… kẻo đông
Cóng làn môi đấy, phiêu bồng trang thơ.
Canh khuya lẻ bóng đơn côi
Vẫn khao khát cháy về thời lửa hoa.
Trao đi ánh sáng chan hòa
Nhận đêm đen dòng lệ sa canh dài.
Níu mùa vớt thuở kiêu sa
Lật bàn tay đếm ... như là lạ quên.
Tháng năm thả thác kỳ duyên
Vừa chao chớp mắt bụi lem bám mờ.