Người đi quên khúc dân ca
Quên rồi giếng nước gốc đa quê mình
Đời không vẹn ước ba sinh
Thì xin giữ một chữ tình làm tin
Này trò học bạ quên mang
Nhân hai nỗi nhớ trên trang thơ tình
Tích số ta vào số mình
Hai phận máu một hành trình ngất ngây
Bây giờ tóc chẳng còn xanh
Làm chi được nữa thôi đành kiếp sau
Tình xưa chẳng bén nhịp cầu
Bây giờ tái ngộ, Vũng Tàu… bên em.
Thà trời cứ đổ mưa tuôn
Cho vơi nỗi nhớ thác nguồn xa xăm
Đời người nhớ tháng chờ năm
Giọt buồn xa xót đêm nằm nghe mưa
Nhọc nhằn bố thở con nghe
Ngực con muốn vỡ, lòng se sắt lòng
Công Cha chẳng đấu nào đong
Đáp đền con vẫn chưa xong một phần
Chỉ nhìn... cha vẫn lặng im
Đôi mắt mệt mỏi lim dim nhìn trời
Mẹ về quanh quẩn nhà chơi
Đầu giường mẹ khóc nghẹn lời xót thương
Đàn con muôn mối tơ vương
Nhớ ngày đói, cha mẹ nhường bát cơm
Lúa vàng trải thảm đồng quê
thơm hương rơm mới, đường về nắng hong
Nắng hong vàng mầu mật ong
mầu no ấm đã về cùng người quê
Cùng em vá lại lời thề
Cỏ may nối bước con đê hai làng
Cùng em tắm biển lúa vàng
Nhờ cầu dải yếm đưa sang bến chờ
Thân mang lỡ một lời thề
Tiên phong đuổi biển gom về đất xa...
Sống từ mạch đất bước ra
Chết vùi lại đất nở hoa đại ngàn!
Cánh cò nghiêng sáng vào trưa.
Phao câu nhấp sóng
Gió thừa chạm môi.
Đồng mây bát ngát lẻ loi.
Lũ quây màu lá
soi ngôi thu già
Có khi cúi mặt lặng thinh
Là đang cười nói với hình bóng em
Theo dòng thu chảy qua thềm
Có hồn trăng lặng lẽ chìm vào tôi...