Cắp rá nhặt gié lúa rơi
Lồm ngồm muỗm nhỏ tìm nơi ẩn hình
Cỏ lác gốc rạ ân tình
Cho con muôm muỗm nương mình nép sang
Đồng vàng nắng nhạt sau mưa
Trâu đàn gặm cỏ sáo đùa lưng trâu
Ngập ngừng nón trắng áo nâu
Cầu vồng phía ấy về đâu lối này...
Bâng khuâng thương nhớ đầy vơi
Mảnh trăng chênh chếch tìm nơi nõn nà
Đêm đêm bên giếng sau nhà
Ai người tìm gặp nõn nà để rơi
Đợi người để được chung ô
Vườn hoang đôi nhện dăng tơ dỗi hờn
Phập phồng bong bóng đòi cơn
Vỡ oà nỗi nhớ mây buồn dâng cao!
Thôi ta về lại cõi riêng
Tắm mình ngào ngạt rưng triền đê xa
Nhờ sông gội hết phong ba
Mái nhà tranh chợt nõn nà ánh trăng
Câu thơ như vận vào đời
Nửa còn rớt lại, nửa rời dương gian...
Chị về nước Phật thỉnh an (?)
Em hoàn cõi tục ruột gan rối bời...
Bờ tre khấp khởi cánh cò
Áo dài vuốt gió đôi bờ chênh chao
Thẹn thùng rộn rực má đào
Bồi hồi trong dạ xôn xao gọi mời
Hạ về, Phượng nở đó em
Hãy hôn sợi nắng cho mềm bờ môi
Lỡ mai mình gửi nhau đời
Cũng còn chút ấm cho tôi muộn màng.
Nghiêng đầu vít một nụ hôn
Bên tai thỏ thẻ… thu còn đâu đây
Ngửa tay xin chút nắng gầy
Để em tô nét hồng phai xế chiều!
Lòng quê đêm ấy vấn vương
nay trăng nõn
mai phố phường
trăng ơi!
Giếng thơi buồn nỗi khơi vơi
phồn sinh luống trổ
mùa môi em đầy.
Níu mây bằng gió cuối trời
Níu sông vào nhịp đầy vơi mái chèo
Níu trăng bằng sợi chỉ lèo
Níu câu thơ ấy vào chiều ngẩn ngơ