Sen hồng dâng cả đời hoa,
Nhuỵ vàng nửa giữ, nửa là… muốn trao.
Gương sen ôm hạt cúi chào,
Chia tay với bạn đi vào phố xưa.
Ơ kìa... lục bát lạ chưa
Người yêu em bỗng như vừa quen nhau.
Bao lần hẹn trước quên sau
Cứ chờ cứ đợi mà nhàu sắc hoa...!
Nước dâng đầy, nước tràn bờ
Tình yêu ai nỡ hững hờ được chăng
Lời em ủ ấm tim băng
Bồi hồi nhịp đập lòng giăng mắc lòng
Quê nhà
ai nhớ, ai mong
Mà cơn gió lạnh đầu đông gửi về
Thì ra vôi trắng – trầu - cau
Làm nên câu chuyện mở đầu nhân duyên
Lặng thầm suy diễn triền miên
Bao điều nhân thế nhãn tiền - Thì ra…
Nếp buồn vầng trán xanh xao
Hiện thân số phận lao đao kiếp người
Lá vàng rồi sẽ rụng rơi
Cho cành gai góc đâm chồi mùa xuân…
Dế càng kéo vĩ cung mây
Lêu bêu chái bếp qua ngày hoang hanh
Mé hiên đổ bóng giọt gianh
Khối tình vạn cổ năm canh nhạt nhòa
Đốt cho cha ít giấy vàng
Lửa leo lét, gió vội vàng cuốn đi
Mẹ ơi! Mẹ ước mong gì
Mắt ngân ngấn, giọng thầm thì xa xăm.
đèn heo hút gió… trời ơi!
đêm khuya em khóc một nơi không người
câu kinh mẹ niệm rối bời
con tu kiếp đoạ…
mẹ ơi đừng buồn!