Cách nhau chỉ một con đường
Mà sao đôi ngả đoạn trường chia đôi
Cách nhau chỉ nhạt bờ môi
Cách nhau để má thắm đời phôi pha
Em đi lấy chồng làng xa
Vườn quê còn lại sắc hoa nhoạ nhồi...!
Khung trời trên ngõ nhà tôi
Mây không xanh nữa bời bời gió suông
Tiễn người về với mông lung
Hồn rời khỏi xác não nùng khói hương
Một vuông đất nhỏ là giường
Nhẹ nhàng thoát kiếp vô thường nhân sinh
Chiếc lá rơi...
Ánh mắt rơi...
Ai người tìm gặp, ai người đi ngang...
Heo may gió giục đêm tàn
Không gian thấm đẫm nồng nàn,Thu ơi!
Buông tay mới thấy rã rời,
Níu tay nhau lại lần hồi yêu thương
Còn đâu bóng cũ mờ sương,
Nắng xa lạ nắng, người dường như không.
Cao nguyên vời vợi mây ngàn
Gió đi ngang phố dạo đàn say sưa
Bâng khuâng sợi tóc gió đùa
Chiều lênh đênh mãi bên mùa thu phai
Câu thơ mở cửa tâm hồn
Một đời Lục Bát dại khôn dễ gì.
Ngày đông mộng cánh thiên di
Nối vần Lục Bát cũng vì chữ yêu.
Nhà em còn cuối bến sông?
Còn vương ánh mắt thẳm trông thuyền về
Sương chiều phủ kín bờ đê
Bóng em thấp thoáng tóc thề ngang vai…
Chiều nay em tới dâng thơ
Chắc Thầy vui lắm? Đâu ngờ… dâng hương!
Thầy ơi! Sao nỡ đoạn trường?
Tim em đau nhói, tiếc thương vô bờ.
Cau già gầy guộc đầu sân
Từ ngày vắng mẹ úa dần lá rơi
Cha đi khuất bóng lâu rồi
Đầu đông bưởi cứ rụng hoài theo cha