Đường tơ bước thấp, bậc cao
Đường đời bước những ra vào quanh co
Đi khắp nẻo chẳng so đo
Bãi dâu thăm thẳm, cánh cò mênh mông
Nõn nà tình mắc, duyên giăng
Lúng liếng, dùng dằng sao nỡ chia tay
Xuân có tháng, duyên tính ngày
Người ngoan không nợ mà vay chẳng đừng
Trời chiều rụng lịm đầu môi
Hương mùa con gái từng hồi tỏa lan
Eo thon ngủ lại. Ngỡ ngàng
Cong thành một mảnh trăng vàng linh thiêng
Kìa ai vin gió đong mùa
Vin vầng trăng để bán mua cuộc cờ
Lá cành rồi cũng hư vô
Mong chi xanh với hững hờ thế gian
Đến đây là hết đất rồi
Biển thì quá rộng chân trời quá xa
Còn đâu thời của bướm hoa
Ta ngồi câu cái bóng ta trước chiều
Nhớ lần chào để ra đi
Gặp đôi mắt ướt của Dì rất duyên,
Ngậm ngùi tiễn khách thuyền quyên
Cũng từ dạo ấy chợ phiên vắng Dì.
Về thăm nơi mẹ sinh em
Mùa bão lũ, nước tròm trèm mái tranh
Gió lào, cát trắng, nắng hanh
Gừng cay muối mặn hóa thành quê hương.
Này em là sắc là hương
Là sương đọng lại bên đường áo bay
Hanh hao nắng bỗng chau mày
Chút mùa tháng cũ mà say điếng đời
Ru thời con gái ngu ngơ
Cầu vồng bắc nhịp em mơ thật nhiều
Tay cầm một lá bùa yêu
Bây giờ ngoảnh lại thì chiều trắng tay
Đợi ngày đổ nắng sang đêm
Vườn xưa thắm một nỗi niềm rất xanh
Thềm hoa rủ bóng buông mành
Trời xui khói tỏa mong manh hiên nhà