Vòng tay quê ấp ôm tôi
Tre xanh bao bọc bao đời nên quê?
Buồn vui cũng một chốn về
Bóng tre ấp ủ lời thề tơ vương…
Tình như núi chợt dâng lên
Ngàn năm giấu lửa để nhen một chiều
Nhận thì mất, trả cho chiều thì đau!
Nắng chiều đọng nét môi cười
Vết chân chim vẽ xa vời tháng năm
Còn không một nắm tay cầm ?
Vẹn nguyên một khúc thăng trầm đầy vơi!
choàng tay ôm một chỗ nằm
đếm đã qua thấy vài thăm thẳm rồi
phía bên kia một trận cười
chính mình như một bóng người đi qua
Ngày ta úp mặt soi gương
Mặt Hồ sóng lặng vấn vương, bồi hồi
Vành trăng Thê Húc đang cười
Nâng bàn chân thuở tóc dài ngây thơ
Cúi xuống chân
Chiếc lá hiền
Vàng thu đâu đó
Khát miền xa xôi
Chớm Đông sương phủ làn môi
Vọng Người ngược phía gió Lào
Một chiều cát trắng nắng vào trời xanh
Vọng Người ở phía tươi lành
Một đời cát trắng lắng quanh sóng cồn
Năm qua năm, ngày qua ngày
Luênh loang bao cuộc tỉnh say tình người
Vết thương mòn héo nụ cười
Đâu trầu thắm lá - đâu tươi cau già
Làm gì có lá diêu bông
Mà ta tìm kiếm cho lòng tương tư
Đường chiều sương khói mịt mù
Bâng khuâng chỉ thấy lá thu rụng vàng