Em về theo mộng nhân duyên
Trai quân tử - gái thuyền quyên ước thề!
Từ trong tiền kiếp chợt về
Hương ngàn xưa tỏa bốn bề nhân gian
Thân em trĩu nặng giọt sương
Cỏ trao tay gió mà thương lấy mình
Huê hường vẹn tấm lòng trinh
Canh khuya em dập lửa tình lên men
Phải duyên chẳng bén duyên cho
Một đời áo rách biết nhờ ai khâu
Thương về đâu, nhớ về đâu
Mưa bay trắng dải sông Cầu... mưa bay!
Giấu mùa
phận lá bàng khô
Ngày heo hút nắng
Đêm mồ côi sương
xa nhau từ độ qua cầu
đợi nhau vàng võ đoá sầu chớm thu
mùa sang chín nhạt tờ thư
trong heo may gọi hồn thu bẽ bàng
Mắt chìa cay, mắt lá răm
Đâu còn cái độ trăng rằm sáng trong
Phận hồng nhan - kiếp long đong
Lặng thầm ấp ủ than hồng ngày xuân
Im lìm thóc ngậm sương đêm
Non tơ lá mở bên thềm ngác ngơ
Lỡ chân sa thửa, lạc bờ
Tóc vừa xanh đã phất phơ dáng chiều
Sao người đứng đó ngẩn ngơ…?
Ngắm nhìn hoa nở qua bờ môi xinh
Buông hương e ấp gợi tình
Cho ai mê mẩm một mình dưới trăng...?
Chân đi quên mất nẻo đường
Để chiều buông lại hàng dương ngực gầy.
Mặt trời lộ liễu bên mây,
Núi ngăn ngắt hận đắp dày nỗi đau
Một bầy móng đỏ mỏ chim
Ríu ra ríu rít mổ lên phím đào
Giữa cơn mưa chữ thầm thào
Mơ làm con chuột ấp vào tay ai…