Con về thăm mẹ chiều đông
Mưa phùn gió bấc... trắng đồng phấn bay.
Bùi ngùi khóe mắt cay cay
Nhìn di ảnh, nhớ những ngày mẹ xưa…
Em ngồi viết lại bài thơ
Say câu lục bát ngẩn ngơ kiếm tìm
Thuyền đâu để bến lặng chìm
Chiều nghiêng nỗi nhớ im lìm chơi vơi
Đắm lòng câu giận mà thương
Giận hờn chi thấu dặm trường gian nan
Trọn đời mẹ - kiếp cơ hàn
Trọn đời cha - áo xanh ngàn mây xanh.
Biết xưa ta có ước nguyền
Mà nay bến vẫn đợi thuyền kết hoa
Một nửa mình, một nửa ta
Bao giờ gặp được để mà thành đôi?
Bao năm nghỉ lại chiến trường
Mày về sau với nén hương ngậm ngùi
Đất quê hơi lạnh... mày ơi
Có người ôm ấp, đất rồi ấm lên.
Nhạt nhòa hình bóng cỏ hoa
Tiếng đời thao thức… ngân nga gọi lòng
Hao gầy… thương nhớ chờ mong
Mênh mông tình đá ngóng trông… Xuân về!?
Trái trời, sương chửa ru mơ
Chưa xoăn xà lách, súp lơ nở vồng
Lạ thay! Một nụ hôn nồng
Cùng nhau xoắn đợi mùa đông sẽ về.
Anh cầm
một nửa vầng trăng
Nửa còn lại
với trầm thăng giữa đời
Cùng nhau gồng cái gieo neo
Dưới trăng đôi lứa trong veo tiếng cười
Tưởng giời cũng đã thương tôi..
Ai ngờ định mệnh kiếp người chiều xoay