Nhận ra thì lá đã vàng
Bao nhiêu tích cóp để nàng mang theo
Ta về với xóm Văn nghèo
Lại gom góp Chữ, lại đèo bòng Thơ!
đò chiều giờ chẳng người sang
hình như cô lái về làng trồng ngô
bến xưa tôi đứng vật vờ
chân cầu nước chảy cứ chờ ai đây
Tôi nằm dưới bóng thời gian
Thấy ngày và tháng đang tàn trên cây
Tôi và trái đất cùng quay
Cả hai trong những vòng xoay luân hồi
Ta nghe nắng xuống hẹn hò
Chiều chưa hết nhớ, gió hờ hững bay
Xa xa núi ngập trong mây
Gần nhau mới thấy mắt say điếng lòng
Giữa chiều vạt tóc nào bay
Rối miền ký ức bao ngày phiêu du
Vàng rung chao cánh tàn thu
Đồi hoang Quyên gọi sa mù mắt sâu
Lát nữa đây, mỗi bước chân
Vùng gai cỏ, biết mấy ngần đắng cay ?
Uống đi em, cạn chén này
Gió ngừng thổi
Mảnh trăng say cuối trời.
Tình yêu cỏ kết lời sương
Vội tan theo nắng vô thường ủ ê
Bàn tay vụng một lời thề
An nhiên buộc gió lặng nghe tiếng mình
Tha hương xa bến cách bờ
Trong tâm con vẫn tôn thờ tình quê
Cho dù ngàn dặm sao Khuê
Lời ru mẹ vẫn đi về bên con
Thoáng buồn biết gửi về đâu
Thôi anh đành gửi vào câu thơ buồn
Thơ rơi lay lắt trong hồn
Rưng rưng nỗi nhớ bồn chồn đêm trăng.
Lá xanh nở đóa hoa vàng
Xòe tay cánh mỏng mơ màng chờ ai?
Lung linh đọng giọt sương mai
Tây Nguyên nắng gió chẳng phai sắc quỳ.