Rác rồi còn vẫn sinh vua
Khối kẻ vẫn bị rác lừa trắng tay.
Rác thành khói, rác thành mây
Rác mà chóng mặt, chóng mày thế gian!
Chừ tôi ngồi với tôi và...
Một trăng đã lạnh, một hoa đã mùa
Một mình đợi bước chân khua
Một mai ai bán tôi mua đỡ buồn
Em ngồi đan áo cho ta
Mùa xuân gửi đến làm quà tặng nhau
Mượn dây tơ nhện bắc cầu
Ra giêng anh hẹn cơi trầu sang thăm
Chiều giăng lãng đãng sương mờ
Ai đem nhớ thả bên bờ sông quên?
Khóa lòng hờ hững gài then
Cửa tương tư chợt để quên khép vờ
Chiều vàng ngẫu hứng thi ca
Biển tình không bến thuyền va sóng cồn
Yêu người vớt nắng hoàng hôn
Ngoài đời giông tố, trong hồn mưa sa.
Dương cầm thánh thót mênh mang
Môi mềm xinh xắn ngỡ ngàng nụ hoa
Cố tình sao? Thật đấy mà!
Lung linh màu tím vỡ òa nguồn thơ
Anh còn trảy hội chùa Hương,
bởi còn thương, bởi còn thương, bởi còn
Một vùng huyền thoại núi non
bóng em mặt nước ngỡ còn trong mơ.
Đường trần vạn nẻo muôn phương
Không cha lạc lõng giữa đường mưu sinh
Có gì đâu để tạ tình
Trăm năm phụ tử
Cầu xin rộng lòng.
Ngẫm đời chín sắc mười không
Tình như chiếc áo mùa đông ngoài trời
Ngắm sao - sao chẳng buồn rơi
Ngắm mây chỉ thấy một trời mông lung
Đã nghe
lộc biếc trở mình
Đã nghe
nụ thắm trao tình
Đã nghe