Một cộng với một bằng hai
Em bây giờ cộng với ai bằng tình
Mỗi ngày cộng một bình minh
Mỗi đêm cộng một bóng hình thành đôi
Trước em quá thể mênh mông
Sau lưng chị cả mùa đông đang về
Em đèo sau gác-ba xe
Mấy mầm măng đắng đến tê tái trời.
Đời thơ!
Tạc được một câu
Trả ơn đèn sách
Đỡ buồn bút nghiên
Cành mai nở sớm
… chợt xuân
ngồi vơ khúc nhạc
kéo nhuần tháng giêng
Anh đi thuở núi còn non
Mấy mùa trăng khuyết héo hon đợi chờ
Đem buồn gói cả vào thơ|
Nghe hương kỉ niệm thẫn thờ bình minh...
Lưới buồn
Tôi khoác nặng vai
Vu vơ
Vớt bóng trăng cài
Đáy sông!
Xa rồi nhạt nhớ thưa mong
Không chờ trăng mọc, chẳng trông trăng tàn.
Dửng dưng con sóng vỗ khan
Mình anh với biển ngập tràn trăng suông.
Lỡ vương gió núi mây ngàn
Cho nên lỡ chuyến đò sang thăm người
Lỡ rồi mình đã ngỏ lời
Cùng người xây dựng cuộc đời thần tiên
Ngõ chiều còn rớt heo may
Xua con nắng nhạt cuối ngày vào đêm
Mới nghe Xuân bước lên thềm
Rượu chưa kịp uống đã mềm môi say
khói bâng khuâng, thuốc tàn mau
đêm tàn, ngày cuối năm nao nao lòng
thêm một lần tết hoài mong
đầy ly chóng vánh rượu không quê nhà